Trên bức tường phía sau bà lão, dán ba bức tranh lớn. Giữa những mảng màu sắc q/uỷ dị là một con quái vật đáng kinh t/ởm: mình mèo, đầu người.
Kỳ lạ nhưng lại mang một sự hài hòa khó hiểu.
Trên bức tranh ngoài cùng bên trái, ai đó đã dùng sơn đỏ vẽ một dấu X lớn--đó là em họ tôi.
Cậu bé bên cạnh vừa bị người ta l/ột da rồi tr/eo c/ổ ch*t từ trên lầu xuống không lâu trước đó.
Người còn lại chính là đứa trẻ nhà hàng xóm ở tầng dưới nhà tôi!
Mà bên cạnh cậu bé trong tranh còn đặt một chiếc đồng hồ đếm ngược màu đỏ--29:01...
"Đây là sự khiêu khích, sự khiêu khích trắng trợn! Chúng ta hoàn toàn đang bị kẻ khác dắt mũi!"
Chiếc đồng hồ bấm giờ màu đỏ không ngừng phát ra tiếng "tạch, tạch, tạch", giáng những nhát nặng nề xuống trái tim chúng tôi.
"Giờ không phải lúc nói chuyện này, c/ứu người là quan trọng nhất!"
Khi chúng tôi hớt hải chạy đến nhà hàng xóm, mẹ đứa trẻ mở cửa, nghe chúng tôi giải thích xong liền gào khóc: "Nó lên núi rồi! Nó nói có bạn hẹn nó lên núi! Chính là em trai cậu đấy!"
Người đàn bà nhìn tôi với đôi mắt vằn tia m/áu, nhưng em họ tôi đã ch*t từ lâu rồi.
Trên núi, miếu Thần Núi...
Sắc mặt tất cả mọi người có mặt tại đó lập tức trở nên u ám. Lúc này, thời gian đếm ngược chỉ còn vỏn vẹn mười phút.
"Đi!"
Bốn phút...
Còi cảnh sát hú vang, xe lao vun vút trên đường cao tốc, nhưng thời gian lại càng lúc càng cạn dần.
Ba phút...
"Nhanh! Nhanh hơn nữa!"
Hai phút...
Qua lớp kính xe cảnh sát, cuối cùng cũng thấp thoáng nhìn thấy ngôi miếu Thần Núi.
Ngôi miếu sáng đèn, gió lạnh thổi từng cơn, tiếng động q/uỷ dị vang lên khắp nơi. Trước miếu dựng một cây cột cao, trên đỉnh treo lơ lửng một người.
Một phút...
Xe cảnh sát phanh "két" một tiếng trước miếu. Ánh nến trong miếu chập chờn, dường như có thứ gì đó đang rình rập chúng tôi từ bên trong.
Không kịp suy nghĩ nhiều, hai cảnh sát vội vàng leo lên đỉnh cột, gỡ đứa trẻ xuống.
Mũi và miệng cậu bé bị nhét đầy bùn vàng, đôi mắt lồi ra ngoài. Pháp y đi cùng lập tức sơ c/ứu, cuối cùng cậu bé cũng thở được một hơi.
Sống rồi...
"Hi hi, hi hi..."
Tiếng cười quái dị truyền ra từ trong miếu.
"Kẽo kẹt", cửa miếu từ từ mở ra.
"Chị ơi, chị đến tìm em sao? Em đ/au quá chị ơi, em đ/au quá... Chị ơi, em nhớ chị lắm, chị ở lại với em được không?"
Từ trong miếu, một "người" chậm rãi bước ra.
Là em họ tôi.
"Người" này bò bằng bốn chi, cái đầu ngẩng cao, theo sự vặn vẹo của cơ thể, khuôn mặt nó cũng không ngừng biến đổi thành các hình dạng khác nhau.
"Chị ơi, ở lại được không?" Âm thanh q/uỷ dị lại vang lên.
Tôi nghe rất rõ, tiếng nói phát ra từ khoang bụng của nó, còn bên khóe miệng nó vẫn treo một nụ cười kỳ quái, giống hệt nụ cười để lại trên th* th/ể em họ ngày hôm đó.
"Người" kia đột nhiên dừng bước, đưa tay phải lên miệng li/ếm li/ếm.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!" Tiếng sú/ng vang vọng khắp rừng núi tĩnh mịch, đạn b/ắn xuyên qua cơ thể quái vật, nhưng nó dường như không biết đ/au, đột nhiên đứng thẳng dậy.
"Xoẹt."
Cơ thể nó từ từ nứt ra.
"Hi hi."
Đột nhiên, từ vị trí khoang bụng, một cái đầu khác thò ra.
"Chị..." Giọng điệu q/uỷ dị lại vang lên, tôi không khỏi rơi vào trạng thái tinh thần hoảng lo/ạn. Cảnh sát bên cạnh kéo tôi một cái, tôi mới tỉnh táo lại.
Nhìn kỹ lại, hóa ra là em họ tôi, nó đang bò ra từ bên trong lớp da đó.
Cái đầu người to lớn và thân mèo nhỏ bé của con quái vật kết nối với nhau vô cùng khiên cưỡng. Trên khuôn mặt người đó, thấp thoáng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng em họ tôi, còn q/uỷ dị hơn cả bức tranh kia.
Có lẽ vì sợ sú/ng, con quái vật chui ra từ lớp da người không tiến lên nữa mà nhìn chúng tôi đầy oán đ/ộc, sau đó quay người đi vào trong miếu.
Cửa miếu tự động đóng ch/ặt dù không có gió.
Ánh nến bên trong vụt tắt. Khi nhìn lại, đó chỉ là một ngôi miếu bình thường bị bỏ hoang, nào có bóng dáng yêu m/a q/uỷ quái nào nữa?
Một vài cảnh sát đẩy cửa vào trong quét một vòng rồi đi ra.
Bên trong chẳng có gì cả.
Nhưng khi họ bước ra, cửa miếu lại tự động đóng lại.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy khóe miệng của pho tượng thần kia dường như đang khẽ nhếch lên.
Đối mặt với tình huống q/uỷ dị như vậy, chúng tôi không dám nán lại, vội vàng lái xe rời khỏi nơi thị phi này.
Nhưng may mắn là đứa trẻ nhà hàng xóm cuối cùng cũng đã được c/ứu.
Đến b/ệnh viện, chúng tôi mới nghe người ta bảo mẹ cậu bé vẫn đang ngất xỉu.
Đúng là tấm lòng cha mẹ thiên hạ.
Họ để lại một cảnh sát trẻ trông chừng đứa trẻ, những người còn lại quay về nghỉ ngơi. Tôi tự nguyện xin ở lại.
Chưa truyền hết một chai dịch, đứa trẻ đã tỉnh lại. Nó đột ngột ngồi bật dậy, cảnh giác nhìn chúng tôi.
"Đừng sợ, cháu được c/ứu rồi. Nhưng, cháu có thể kể cho chúng ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?"