Một người phụ nữ mặc lễ phục đắt tiền ngất xỉu trước cửa tiệm đông y của tôi.
Tôi châm c/ứu, cho uống th/uốc, loay hoay cả đêm mới c/ứu được người.
Vậy mà vị hôn phu của cô ta vừa đến đã lạnh lùng chất vấn: "Có phải cô đã hạ đ/ộc cô ấy không?"
Lúc đó tôi mới biết, cô ta là tiểu thư danh giá bậc nhất giới thượng lưu Bắc Kinh.
Sau khi tỉnh lại, người phụ nữ đó ban ơn nói: "Đóng tiệm của anh lại đi, tôi có một căn biệt thự ở b/án sơn, sau này anh cứ ở đó, mỗi tuần tôi sẽ đến thăm anh một lần."
Tôi bàng hoàng rồi kiên quyết từ chối, vị hôn phu của cô ta giơ tay t/át vào mặt tôi: "Còn chưa biết đủ sao? Cái vị trí chính thất nhà họ Triệu mà loại thôn phu quê mùa như mày cũng dám mơ tưởng à?!"
Tôi đuổi họ ra ngoài, chưa đầy một ngày, Cục Quản lý Dược phẩm rồi đồn cảnh sát thay nhau kéo đến, tiệm đông y bị niêm phong, chủ nhà đuổi tôi đi, hàng xóm vây quanh gọi tôi là "kẻ mở phòng khám chui".
Tôi tìm đến chỗ người phụ nữ đó chất vấn trong sự đi/ên cuồ/ng, cô ta chỉ lắc lắc ly rư/ợu vang rồi cười bất lực.
"Kịch bản chàng trai nghèo tự cường đã lỗi thời rồi, diễn xuất của anh cũng tệ lắm, đừng giả vờ nữa."
"Anh cố tình c/ứu tôi, chẳng phải là muốn quyến rũ tôi sao?"
Cô ta nh/ốt tôi trong biệt thự b/án sơn, bảo rằng muốn từ từ dạy dỗ tôi.
Một trận hỏa hoạn giữa đêm khuya đã kết thúc cuộc đời tôi.
Mở mắt ra lần nữa, âm thanh vật nặng đổ ập xuống trước cửa tiệm đông y lại vang lên, tôi cúi đầu uống trà, giả vờ như không nghe thấy gì.
......
Kiếp trước, tôi bị Triệu Thanh D/ao nh/ốt trong biệt thự b/án sơn.
Cô ta nói tính tình tôi quá quật cường, cần phải mài giũa cho kỹ.
Nói rằng đã chọn làm chim hoàng yến thì phải hiểu cách hầu hạ chủ nhân.
Sau khi cô ta đi, Tống Minh Hiên dẫn người xông vào.
Giày da dẫm lên mặt tôi, hắn cười đầy nham hiểm và lạnh lẽo.
"Một gã thôn phu mở tiệm th/uốc mà cũng mơ mộng làm con rể nhà họ Triệu? Thanh D/ao chẳng qua là chưa từng ăn món thanh đạm, nếm thử một miếng, ngán rồi thì vứt thôi."
Xăng chảy dọc theo khuôn mặt tôi, sộc thẳng vào khoang mũi.
Hắn quay người bỏ đi.
Cánh cổng biệt thự b/án sơn bị khóa ch/ặt từ bên ngoài.
Cả ngọn núi làm vật bồi táng cho tôi.
Cho đến lúc ch*t tôi vẫn không biết mình đã làm sai điều gì.
Rõ ràng tôi chỉ có lòng tốt c/ứu một mạng người.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về tiệm đông y quen thuộc.
Ngoài cửa vang lên tiếng vật nặng đổ xuống đầy nặng nề.
Tôi cúi đầu uống trà, vờ như không nghe thấy.
Ngoài cửa yên tĩnh một lát rồi bắt đầu tiếng gõ cửa dồn dập.
Tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Hai giờ sáng rồi, tôi đi ngủ, không nghe thấy gì cả.
Ngày mai người dậy sớm sẽ phát hiện ra x/ác của cô ta, nhưng chẳng liên quan gì đến tôi.
Tiếng gõ cửa ngày càng nhanh, rõ ràng là thấy tôi không có động tĩnh gì nên bắt đầu nôn nóng.
Đột nhiên.
Một tiếng "rầm" vang lên.
Cánh cửa gỗ bị người ta đ/ập vỡ tan tành.
Tôi bật dậy, lao từ tầng hai xuống.
Ổ khóa văng xuống đất, Triệu Thanh D/ao loạng choạng xông vào, một tay ôm ngựk, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đôi môi tái xanh bất thường.
Cơn gi/ận dữ lập tức xộc lên đỉnh đầu tôi.
Có sức đ/ập cửa như thế, sao không tự mình đi b/ệnh viện đi?!
Ánh mắt Triệu Thanh D/ao lướt qua đống đổ nát đầy sàn, nhìn chằm chằm vào tôi.
Giọng điệu không cho phép từ chối.
"Qua đây, châm c/ứu bốc th/uốc cho tôi."
Tôi lùi lại ba bước.
Cầm điện thoại lên, nhấn 120.
Tôi báo địa chỉ, giọng nói rõ ràng bình tĩnh, rồi cúp máy.
Sau đó bật chế độ quay phim.
Ống kính hướng về phía cô ta.
"Bây giờ là hai giờ mười lăm phút sáng. Người này đ/ập vỡ cửa tiệm của tôi rồi xông vào, tôi đã gọi 120, video này làm chứng, tôi hoàn toàn không hề chạm vào cô ta."
Đồng tử Triệu Thanh D/ao co rút mạnh.
Giọng nói rít qua kẽ răng, mang theo sự tức gi/ận khó tin: "Anh đang làm cái gì vậy?"
"Báo cảnh sát làm bằng chứng."
Giọng tôi rất bình tĩnh.
"Nếu cô có xảy ra chuyện gì, thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả."
Ngựk cô ta phập phồng dữ dội, có lẽ từ trước đến nay chưa từng bị ai đối xử như vậy.
Đường đường là tiểu thư giới thượng lưu Bắc Kinh, nửa giới thương nhân đều phải nhìn sắc mặt cô ta mà sống.
"Anh--"
Cô ta chưa kịp nói hết câu, cơ thể loạng choạng rồi ngất đi.
Xe cấp c/ứu đến rất nhanh.
Tôi đi theo đến hành lang cấp c/ứu, tiếng giày da gõ trên gạch lát sàn dội từ cuối hành lang tới.
Tống Minh Hiên sải bước lao đến trước mặt tôi, giơ tay định t/át vào mặt tôi.
"Có phải mày đã hạ đ/ộc Thanh D/ao không, loại đàn ông như mày tao thấy nhiều rồi!"
Tôi giơ tay đẩy cánh tay hắn ra.
"Nói cho rõ, là vị hôn thê của anh nửa đêm đ/ập cửa xông vào tiệm của tôi."
"Nếu không phải tôi gọi 120, thì giờ cô ta đã ch*t rồi."
Cha của Triệu Thanh D/ao đi sát phía sau, nhìn tôi từ đầu đến chân.
Ánh mắt như đang đá/nh giá một món hàng rẻ tiền bày b/án ở vỉa hè.
"Anh c/ứu con gái tôi, tôi đương nhiên sẽ không để anh chịu thiệt."
"Nhưng anh phải biết rõ thân phận của mình. Cái gì nên đòi, cái gì không nên đòi, trong lòng phải biết rõ."
Ông ta thở dài.
"Thanh D/ao bản tính đơn thuần, chưa từng thấy bộ dạng đ/áng s/ợ khi tính toán của đàn ông tầng lớp dưới, nên mới mắc mưu anh."
Tống Minh Hiên nắm ch/ặt lấy cổ áo tôi, hai ngón tay kẹp lấy cổ tôi kéo sang một bên, giọng nói cao vút lên.