Tôi cất điện thoại, mỉm cười ngẩng đầu lên.
Một lát sau, điện thoại lại nhảy lên vài tin nhắn.
"Tin hot bị gỡ sạch rồi, không còn sót lại cái nào."
"Bài đăng cũng bị xóa hết, giờ toàn là tin chúc mừng thôi."
"Người của chúng ta còn chưa kịp ra tay, không biết là ai làm nữa."
Hôm sau, tôi vẫn đi quay phim như thường lệ.
Trong lúc chờ đến lượt, ngón tay tôi dừng lại trên số điện thoại đó rất lâu.
Nhìn chằm chằm hồi lâu, tôi nhấn nút thoát.
Có người gõ cửa: "Chị, đến cảnh của chị rồi."
Tôi đáp một tiếng rồi đẩy cửa bước ra.
Ngoài cửa sổ vẫn là mùa hè, những con chim yến ở Bắc Kinh đã bắt đầu một đợt di cư mới.
Chúng đơn đ/ộc lên đường, một mình băng qua núi sông sa mạc.
Bằng thân hình nhỏ bé, hoàn thành cuộc phiêu lưu di cư tráng lệ nhất trên trái đất.
Vạt váy tôi kéo theo những vầng sáng dọc hành lang.
Từng bước một, đi về phía trước.
(Hết)