Giang Tự tức gi/ận ch/ửi bới ầm ĩ, bị Lương Nguyệt đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Trong chớp mắt, chồng không còn, nhà cửa tiền bạc cũng mất sạch.
Hứa Tri Vi ngất xỉu ngay tại hiện trường.
Lần gặp lại cô ta, cô ta đang cãi nhau với Giang Tự ở cổng công trường.
“Người tôi yêu không phải là anh, anh cút đi được không!”
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta liền đẩy mạnh Giang Tự ra rồi chạy về phía tôi.
Lâm Hi lấy ngay giấy đăng ký kết hôn ra.
“Chị ơi, em với anh trai đã đăng ký kết hôn rồi, chị không còn cơ hội đâu!”
Cuốn sổ đỏ chói mắt, Hứa Tri Vi cố gượng cười.
“Tôi không quan tâm, làm tiểu tam cũng được. Ôn Nhiên, tôi không mong anh tái hôn với tôi nữa, chỉ cầu anh cho tôi được ở bên cạnh anh thôi.”
“Rút thăm chọn chúng tôi cũng được mà, chỉ cần anh còn chịu cho tôi cơ hội.”
Cô ta lau mồ hôi trên trán, cẩn thận lấy từ trong túi ra chiếc ống rút thăm mà tôi đã vứt bỏ.
“Anh vứt nó đi, tôi lại nhặt về rồi.”
“Hôm nay tôi đã chuyển một vạn viên gạch, ki/ếm được mấy trăm tệ, anh rút đi, rút trúng tôi, cho tôi được ăn cùng anh một bữa cơm là được.”
“Cô bị đi/ên à? Cút đi, đừng có bén mảng đến chồng tôi!” Lâm Hi mạnh tay hất văng ống rút thăm.
Đồ đạc rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Toàn bộ đều là que dài, không có lấy một que ngắn.
Hứa Tri Vi sững sờ tại chỗ, ánh sáng trong mắt cô ta lụi tàn từng chút một.
“Anh sớm đã biết rồi.”
“Hóa ra ngay từ đầu anh đã không định chọn tôi, giống như tôi ngày trước cũng chưa từng định chọn anh vậy.”
Cô ta cười mỉa mai, nhưng nước mắt đã rơi xuống.
“Vừa rồi Giang Tự khóc lóc hỏi tôi có còn cần cậu ta không, tôi nghĩ thầm, dựa vào đâu chứ? Người ta không cần cậu, cậu lại quay về tìm tôi.”
“Đúng vậy, dựa vào đâu mà người ta không cần tôi nữa, thì anh lại phải cần tôi chứ?”
“Thế nhưng, tôi vẫn luôn nhớ đến anh, tôi...”
Tôi không nghe tiếp nữa.
Sau đó, tài khoản của tôi bất ngờ nhận được một khoản bồi thường hai mươi vạn, tôi mới biết Hứa Tri Vi làm việc bị giàn giáo đ/è g/ãy hai chân.
Cô ta bảo công ty chuyển tiền cho tôi, rồi cùng Giang Tự t/ự s*t.
Tôi bình thản lật sang trang sách trong tay, như thể đang lật sang một chương mới của cuộc đời mình.
Ngày tháng còn dài, hạnh phúc của tôi, cũng còn rất dài.