Một tuần sau.
Một tập đoàn lớn mà tôi hằng mong ước đã chìa cành ô liu ra với tôi.
Cùng chiều hôm đó, tôi nhận được điện thoại của tổng giám đốc Lý, giọng ông ta đầy vẻ gấp gáp:
“Tiểu Chi à, cháu có thể quay lại công ty một chuyến được không?”
“Dự án trước kia cháu phụ trách, xảy ra vấn đề rồi.”
“Khách hàng bên đó đã đ/ập bàn, nếu trong ba ngày không đưa ra được phương án c/ứu vãn, thỏa thuận ba năm tới coi như bỏ đi.”
Tôi im lặng lắng nghe ông ấy nói một tràng dài.
Sau đó bình thản đáp:
“Tổng giám đốc Lý, cháu đã từ chức rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Một lát sau, ông Lý thở dài:
“Tiểu Chi, chú biết chuyện đó là chú có lỗi với cháu.”
“Nhưng bây giờ liên quan đến sự sống còn của công ty, dự án này trước giờ đều do cháu theo sát, ngoài cháu ra không ai c/ứu được cả.”
“Chỉ cần cháu đồng ý quay lại giúp lần này, giá cả thế nào cũng dễ nói.”
Nói một cách công tâm.
Trước chuyện lần này, công ty đối xử với tôi không tệ.
Hơn nữa, dự án này tôi theo từ đầu đến cuối.
Cứ thế bị người ta phá hỏng.
Tôi thực sự cảm thấy không cam tâm.
“Ngày mai cháu sẽ qua.”
Ông Lý không giấu nổi vẻ vui mừng.
“Tốt tốt, cảm ơn cháu nhiều lắm Tiểu Chi.”
Tôi quay lại công ty.
Các đồng nghiệp trong nhóm dự án nhìn thấy tôi, mắt họ sáng rực lên, như thể nhìn thấy vị c/ứu tinh.
Tô Mạn Mạn ngồi ở vị trí đầu tiên, mặc một bộ đồ hiệu, nhưng sắc mặt rất tệ.
Cố Hành Chu ngồi ngay cạnh cô ta.
Thấy tôi bước vào, ánh mắt thâm trầm dừng lại trên người tôi vài giây rồi lại dời đi.
Tôi không nhìn ai cả.
Trực tiếp cắm USB vào máy tính, máy chiếu sáng lên.
“Phương án mà cô Tô đã chỉnh sửa tôi đã xem qua tối qua, vấn đề chủ yếu có ba điểm.”
Tô Mạn Mạn cắn môi, thần sắc thực sự không lấy gì làm dễ nhìn.
Tôi lần lượt chỉ ra các vấn đề.
Sau đó lần lượt sửa chữa.
Nói đến cuối cùng, hốc mắt Tô Mạn Mạn đã đong đầy nước mắt.
Cô ta lảo đảo đứng dậy.
Xin lỗi các đồng nghiệp khác:
“Xin lỗi mọi người, vì vấn đề của tôi mà dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thế này, thực sự xin lỗi.”
Mọi người khác đều bận rộn với công việc trong tay, im lặng không nói.
Cố Hành Chu ngồi bên cạnh cô ta.
Thực sự không ai dám đụng vào ổ kiến lửa này.
Cuối cùng vẫn là tổng giám đốc Lý đứng dậy tiếp lời.
“Đâu có, đâu có, xuất hiện vấn đề thì ai cũng có trách nhiệm.”
Ông ta lau mồ hôi lạnh trên trán.
Nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm kích:
“Tiểu Chi, cảm ơn cháu nhiều lắm!”
Tôi rút USB, đặt lên bàn trước mặt ông ta.
“Phương án để lại cho mọi người.”
Nói xong, tôi xoay người ra khỏi phòng họp.
Không biết có phải là ảo giác của tôi không.
Luôn cảm thấy có một ánh nhìn dán ch/ặt lên người mình.
Khi cửa thang máy sắp đóng lại.
Giả thuyết này đã được kiểm chứng.
Cố Hành Chu vươn tay chặn cửa thang máy lại.
Cố tình chen vào trong.
Anh ta đứng bên cạnh tôi, vươn tay nhấn tầng hầm B1.
“Trước đây sao không biết cô chuyên nghiệp như vậy.”
Tôi không đáp lời.
Đương nhiên anh ta không biết, anh ta chưa bao giờ thực sự tìm hiểu về tôi.
Sau khi kết hôn, tôi thậm chí bị ép buộc phải từ bỏ công việc.
Trở thành một bà nội trợ.
Anh ta dường như cũng nghĩ đến điểm này, muốn nói lại thôi.
Thang máy xuống đến tầng một.
Cửa mở.
Tôi vừa bước ra ngoài, Cố Hành Chu đã lên tiếng sau lưng:
“Kiếp trước ép buộc cô từ bỏ công việc… là tôi sai.”
Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn anh ta.
“Cố Hành Chu, chuyện kiếp trước anh sai, đâu chỉ có mỗi việc này.”
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Ngăn cách vẻ mặt kinh ngạc của anh ta ở bên trong.
Sau khi nhận được offer từ công ty mới.
Đã lâu lắm rồi, tôi mới đăng một bài lên Facebook.
Không vì gì cả.
Chỉ để ăn mừng cho sự tái sinh của chính mình.
Một tiếng sau, Cố Hành Chu nhấn like.
Tôi nhíu mày, sao lại quên chặn anh ta cơ chứ.
Thế là tôi nhấn vào avatar của anh ta, cài đặt chỉ cho nhắn tin.
Tôi vốn tưởng rằng kiếp này sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào với Cố Hành Chu nữa.
Ai ngờ ngày thứ hai đi làm ở công ty mới.
Trong phòng trà, tôi lại chạm mặt Cố Hành Chu.
Anh ta cầm ly cà phê, mỉm cười.
“Trùng hợp thật.”
Tôi nhíu mày, không thèm để ý, lướt qua vai anh ta rồi quay đầu bỏ đi.
Tại cuộc họp đối tiếp dự án, lãnh đạo công ty mới mỉm cười giới thiệu với tôi:
“Đây là Cố tổng của Thịnh Thần, chúng ta sắp tới có vài dự án hợp tác cần thống nhất.”
Tôi đưa tay ra, cười mà như không cười.
“Chào Cố tổng.”
Cố Hành Chu cũng đưa tay ra bắt lấy tay tôi.
Sắp tan làm, lãnh đạo gọi tôi vào văn phòng.
Ông ta tựa vào ghế làm việc, nụ cười đầy ẩn ý.
“Tiểu Chi, Cố tổng rất coi trọng cháu, công ty họ có một dự án muốn hợp tác với chúng ta, đích danh muốn cháu phụ trách.”
Ông ta vỗ vai tôi:
“Cố gắng lên, đây là một đơn hàng lớn đấy.”
Thái dương tôi gi/ật gi/ật liên hồi.