Tại bãi đỗ xe, tôi chặn đầu Cố Hành Chu lại.
“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”
Cố Hành Chu tựa vào thành xe, châm một điếu th/uốc.
“Lần trước chẳng phải đã nói rồi sao, bồi thường cho cô dự án mới.”
Tôi mất kiên nhẫn lên tiếng:
“Tôi không cần.”
Anh ta cũng không gi/ận, chỉ nửa đùa nửa thật nói:
“Được rồi, đừng có đối đầu với tiền bạc.”
Tôi bị câu nói này chặn họng đến á khẩu.
Không muốn nói thêm với anh ta nữa, bèn xoay người định bỏ đi.
Phía sau truyền đến tiếng chìa khóa xe va chạm.
“Tôi đưa cô về.”
Tôi thấy anh ta bị b/ệnh.
Thật sự đấy.
Thế nên tôi cũng đã hỏi thẳng ra như vậy.
“Cố Hành Chu, anh có bị b/ệnh không đấy?”
Anh ta nhướng mày, không hề phản bác.
Tôi nghĩ đến Tô Mạn Mạn, lại á/c ý nói:
“Anh đưa tôi về, không sợ Tô Mạn Mạn lại đòi t/ự t* sao?”
Nhắc đến tên Tô Mạn Mạn quả nhiên hiệu nghiệm.
Nụ cười trên mặt Cố Hành Chu lập tức thu lại.
“Thẩm Nam Chi, cô nhất định phải nói chuyện với tôi như thế sao?”
Tôi tức quá hóa cười: “Chứ không thì sao?”
Anh ta không đáp.
Tôi lại bực bội bồi thêm một câu:
“Phiền Cố tổng sau này đừng tạo điều kiện cho tôi nữa, tôi không cần sự bồi thường của anh, cũng không muốn để người khác hiểu lầm.”
Câu nói này dường như đã đ/âm trúng chỗ đ/au của Cố Hành Chu.
Anh nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm, giọng điệu chẳng mấy dễ nghe:
“Là sợ người khác hiểu lầm, hay là sợ một người nào đó hiểu lầm?”
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn kẻ t/âm th/ần.
Không thèm đếm xỉa đến câu hỏi này.
Trực tiếp xoay người rời đi.
Phía sau lưng, tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh ta vẫn luôn găm ch/ặt vào lưng mình.
Cho đến khi tôi rẽ qua góc khuất.
Sau đó, Cố Hành Chu trở nên ngày càng kỳ lạ.
Mặc dù tôi đã đặc biệt dặn anh ta đừng tạo điều kiện cho tôi.
Nhưng từ khi vào làm, bất kể là lấy dự án hay bàn chuyện hợp tác.
Đều thuận lợi đến lạ kỳ.
Thậm chí những người tôi gặp đều vô cùng khách sáo với tôi.
Không ai nói rõ, tôi cũng không muốn vạch trần.
Đằng nào tôi cũng chẳng mất mát gì.
Hơn nữa, tích lũy thêm mối qu/an h/ệ cũng chẳng có gì là x/ấu.
Dù sao, mục tiêu của tôi là tự khởi nghiệp.
Tháng thứ ba ở công ty mới.
Tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, phía quầy lễ tân đã truyền đến một hồi xáo động.
Trong đám đông, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Thẩm Nam Chi! Thẩm Nam Chi đâu rồi?”
Tôi nhíu mày.
Đi về phía quầy lễ tân.
Tô Mạn Mạn đứng cạnh quầy, tóc tai rối bời, bị một đám người vây quanh.
Sau khi thấy tôi, cô ta bắt đầu cười lớn, cười vô cùng đi/ên dại.
“Tôi đã bảo sao Hành Chu cứ hay chạy đến đây.”
“Hóa ra, là vì có cô ở đây.”
Tôi nhíu mày, tôi không hề nghĩ Cố Hành Chu đến đây là vì liên quan đến tôi.
Nhưng rõ ràng Tô Mạn Mạn không nghĩ như vậy.
Cô ta lao đến trước mặt tôi.
Vừa khóc vừa chất vấn:
“Có phải cô lại muốn cư/ớp anh ấy từ tay tôi không?”
Tôi nhìn dáng vẻ đi/ên cuồ/ng của Tô Mạn Mạn.
Lạnh lùng nói:
“Tô Mạn Mạn, cô thực sự nghĩ ai cũng giống cô, khao khát Cố Hành Chu đến thế sao?”
“Cho không tôi cũng chẳng lấy, chứ đừng nói là cư/ớp.”
Tô Mạn Mạn trợn tròn mắt.
Tôi trút hết sự mất kiên nhẫn tích tụ mấy tháng qua ra ngoài.
“Còn nữa, phiền cô sau khi về nhà hãy quản lý anh ta cho kỹ, tôi không muốn ngày nào đến công ty cũng phải nhìn thấy cái bản mặt đó của anh ta.”
Xung quanh im phăng phắc.
Tô Mạn Mạn cũng sững sờ tại chỗ.
Tôi xoay người lại.
Mới phát hiện Cố Hành Chu đang đứng ở cửa, vẻ mặt trầm uất.
Anh nhìn tôi thật sâu, rồi vòng qua tôi.
Đi đến trước mặt Tô Mạn Mạn và đỡ lấy cô ta.
Tô Mạn Mạn lập tức nắm ch/ặt lấy tay áo anh, miệng lẩm bẩm gọi tên anh không ngừng.
Khi anh đưa Tô Mạn Mạn đi ngang qua tôi.
Tôi nghe thấy một tiếng “Xin lỗi” rất khẽ.
Sau ngày hôm đó, Cố Hành Chu quả nhiên rất ít khi xuất hiện ở công ty.
Người đại diện hợp tác của Thịnh Thần đã đổi thành Tiểu Trần.
Những ngày tháng dường như lại trở về với sự bình lặng.
Một ngày thứ Sáu nọ, tôi tan làm sau khi tăng ca.
Đi được khoảng hai trăm mét, tôi chợt cảm thấy có gì đó không ổn.
Phía sau có một ánh đèn xe, chiếu sáng mặt đường trước mặt tôi, tôi nhanh nó nhanh, tôi chậm nó chậm.
Tôi xoay người lại.
Chạm phải ánh mắt của Cố Hành Chu đang ngồi ở ghế lái.
Tôi hít sâu một hơi, rồi bước tới.
Cố Hành Chu không hạ kính xe xuống, mà trực tiếp mở cửa ghế phụ.
Anh nhìn tôi, dùng khẩu hình miệng nói:
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi do dự một lát, rồi vẫn bước vào ngồi.
Cố Hành Chu im lặng rất lâu mới lên tiếng.
“Mấy tháng nay, tôi cứ hay nhớ về những chuyện trước kia.”
Ngón tay anh gõ nhịp vô thức trên vô lăng.
“Nhớ lại việc cô trước đây luôn thích nấu cơm cho tôi, bất kể tôi về muộn thế nào, trên bàn cơm đều có đồ ăn.”
“Còn nhớ cả chiếc khăn quàng cổ cô đan cho tôi, méo mó, lỗ thủng to đến mức lùa gió.”