Số tiền trong đó không nhiều, coi như con trả lại mẹ khoản học phí và chi phí sinh hoạt mà mẹ đã bù cho chúng con những năm qua."

Tôi không nhận.

"Số tiền này con giữ lấy, lo cho cuộc sống của mình ổn thỏa trước đi. Muốn trả thật thì mỗi tháng chuyển vào tài khoản của mẹ một ít, không cần nhiều. Con nhớ kỹ, đây không phải là mẹ c/ầu x/in, mà là con n/ợ mẹ."

Hà Khải Minh cầm tấm thẻ, gật đầu một cách nghiêm túc.

Tôi quay người bước vào ga tàu điện ngầm.

Trên sân ga người qua lại tấp nập, tôi thấy mình trong hình bóng phản chiếu trên mặt kính. Tóc đã c/ắt kiểu mới, lưng cũng thẳng hơn trước.

Khi tàu vào ga, gió cuốn ra từ đường hầm, thổi bay vạt váy của tôi.

Tôi đứng vững, theo dòng người lên tàu.

Qua vài ngày, bà Cố hỏi tôi có biết lái xe không.

Tôi bảo biết một chút, chỉ là từ sau khi lấy bằng, xe toàn là Hà Khải Minh lái. Mỗi lần tôi chạm vào vô lăng, Hà Thủ Nghiệp lại ngồi ghế phụ càm ràm, bảo tôi phản xạ chậm, đỗ xe không dứt khoát, bắt tôi đừng lấy tính mạng cả nhà ra đùa giỡn.

Sau đó tôi thực sự không lái mấy nữa.

Bà Cố nghe xong, đặt chìa khóa xe vào tay tôi: "Chiều nay không có việc gì, đưa tôi đi chợ hoa. Bà lái, tôi ngồi bên cạnh."

Tôi nắm ch/ặt chìa khóa, lòng hơi căng thẳng.

Bà Cố đã thắt dây an toàn, mỉm cười nhìn tôi: "Lái chậm một chút thì có sao đâu? Phía sau có người bấm còi, cũng chẳng phải là thúc giục đoạt mạng."

Tôi ngồi vào ghế lái, chỉnh ghế, rồi nhìn gương chiếu hậu. Khi xe ra khỏi khu chung cư, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Ở ngã rẽ đầu tiên, tôi lỡ mất lối rẽ nên đành phải đi vòng một vòng.

Bà Cố không hề trách móc, chỉ bảo: "Phía trước quay đầu là được."

Đến chợ hoa, tôi ôm chậu hoa dành dành xuống xe, hít hà mùi hương thanh khiết trên tay, bỗng nhiên thấy muốn cười.

Tôi đặt chậu hoa lên ghế sau, lúc đóng cửa xe lại nhìn vô lăng một cái. Trước đây tôi luôn lo mình lái không tốt, sau này mới phát hiện, lái xe chậm một chút vẫn đến được nơi cần đến.

Trên đường về, tôi đỗ xe rất vững. Bà Cố vỗ vai tôi, bảo tối nay sẽ làm thêm món sườn xào chua ngọt để ăn mừng.

Tôi nói: "Hôm nay để tôi mời bà."

Bà ấy cũng không tranh với tôi, chỉ bảo được.

Tối đó, tôi lướt thấy một đoạn video do nhà ăn cộng đồng đăng tải. Trong ống kính, tôi đang dạy một cậu thanh niên trẻ xào trứng, cậu ấy xào trứng nát bét, tôi bảo cậu ấy tắt lửa rồi thêm một thìa nước nóng, trứng trong chảo lập tức mềm ra.

Trong phần bình luận có người hỏi: "Cô ơi lần sau còn dạy không ạ? Mẹ cháu cũng muốn đến học."

Người phụ trách gọi điện cho tôi, nói người đăng ký đông lắm, muốn tôi thêm mỗi tuần một buổi học, còn hỏi tôi có muốn quay vài video nhỏ về món ăn gia đình không.

Tôi đem lịch học so sánh với thời gian bên nhà bà Cố, vẫn chừa lại cho mình hai buổi chiều, dự định đi tập lái xe và đi chợ.

Trước đây, việc tôi giỏi nhất là c/ắt vụn thời gian của mình ra, nhét vào lịch trình của tất cả mọi người. Bây giờ tôi cũng sắp xếp thời gian, nhưng tôi phải chừa lại ngày nghỉ của mình trước, rồi mới quyết định làm được bao nhiêu việc.

Cuối cùng tôi đồng ý thêm mỗi tuần một buổi học, tối thứ Tư dành cho lớp thư pháp, chủ nhật không nhận bất cứ việc gì.

Người phụ trách cười nói tôi có nguyên tắc.

Tôi cười bảo: "Tôi già rồi, phải chừa lại chút không gian cho mình. Chủ nhật tôi muốn ngủ đến khi tự tỉnh."

Ngày chủ nhật đó, tôi lái chiếc xe của mình đến chợ hoa cây cảnh ở ngoại ô.

Tôi chọn một chậu hoa nhài cho Chu Ngọc Lan, thay hai bộ rèm cửa cho căn nhà nhỏ, còn m/ua một chiếc bàn ăn nhỏ có thể gập lại được. Lúc thanh toán, điện thoại nhảy thông báo khoản tiền đầu tiên Hà Khải Minh chuyển tới, nội dung chỉ có một câu: Trả tiền cho mẹ.

Số tiền không lớn, nhưng là do nó chủ động chuyển.

Tôi không trả lời một tràng dài, chỉ nhắn lại một chữ "Đã nhận".

Rồi cất điện thoại vào túi, tiếp tục chọn khăn trải bàn.

9.

Cuộc sống của Hà Thủ Nghiệp và Hoàng Tĩnh Thu không hề lãng mạn như ông ta tưởng tượng.

Hai tháng sau khi Hoàng Tĩnh Thu dọn vào, bà ta yêu cầu Hà Thủ Nghiệp thêm tên mình vào căn nhà cưới, nói rằng bà ta không có cảm giác an toàn.

Hà Thủ Nghiệp không đồng ý, hai người vì chuyện này mà cãi nhau rất dữ dội.

Phiền phức hơn nữa là thông báo bảo toàn tài sản của tòa án đã được gửi đến nhà.

Hà Khải Minh lúc này mới biết, số tiền bố nó chuyển cho Hoàng Tĩnh Thu những năm qua không chỉ dừng lại ở việc m/ua hoa tai và mời ăn cơm. Hà Thủ Nghiệp đã lén rút một khoản tiền sửa nhà từ tài khoản gia đình, còn mượn cả thẻ tín dụng của con trai.

Hà Khải Minh sốt sắng chạy đến tìm tôi.

Ngày đó tôi đang gói sủi cảo ở nhà bà Cố.

Nó đứng ở cửa, tóc tai rối bời, quầng thâm dưới mắt đậm đặc.

"Mẹ, bố nói mẹ định b/án nhà sao?"

Tôi lau tay, bảo nó: "Tài sản chung xử lý thế nào thì tòa án sẽ phán quyết. Mẹ không nói là sẽ b/án, là bố con sợ mình chia được ít, nên cuống lên trước thôi."

"Nhưng đó là nơi chúng con ở. Vũ Hàng đi học thì làm sao?"

"Con có thể m/ua nhà, cũng có thể thuê nhà. Con là bố của đứa trẻ, đừng đặt hết hy vọng vào đường đi của con cái lên người mẹ con."

Hà Khải Minh đứng im không nhúc nhích, hồi lâu sau mới nói: "Mẹ, trước đây con có phải đã đối xử với mẹ quá đáng lắm không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiên kim thật trở về, tôi ôm sổ sách bỏ trốn

Chương 9
Cả đời này, thứ tôi sợ nhất không phải là mất mặt, mà là tiền bạc chảy ra khỏi túi. Khốn nỗi, áo quan của cha nuôi thì vá víu chằng chịt, miếng vải xanh ở cổ tay áo còn chắc hơn cả chất liệu vải gốc. Mẹ nuôi thì đem trang sức quý giá nhất trong hòm ra đổi lấy lộ phí cho đám học trò nghèo, đến cả chiếc gương đồng hồi môn cũng chẳng giữ lại. Hai người anh trai thì một người còn hào phóng hơn người kia, anh cả lo tiền học phí cho thư sinh nghèo, anh hai đem quân lương chia cho lính bị thương. Chỉ có mình tôi là mở ngân hiệu đến tiệm thứ mười hai ở kinh thành, đêm nào không đếm xong tiền lời trong ngày là không tài nào chợp mắt nổi. Tôi vẫn luôn cho rằng kẻ bế nhầm con năm xưa tay chân lóng ngóng nên mới nhét tôi vào cái ổ thanh lưu này. Cho đến khi một cô nương mặc y phục giản dị ôm mảnh ngọc vỡ bước vào cửa, tự xưng mới là đứa con gái ruột thịt thất lạc của nhà họ Cố. Tôi suýt chút nữa đã thờ cô ta như thần tài, chỉ hận không thể tự tay lật gia phả đến đúng trang đó. Thế mới phải chứ, làm sao tôi có thể là con đẻ trong một ổ thanh lưu được. Mau lấy máu xét nghiệm đi, hành lý tôi đã bảo nha hoàn gói ghém đâu vào đấy rồi, ngay cả tiền xe ra khỏi thành cũng đã trả xong. Ai ngờ, bát nước đó lại thay tôi nhận về một mối phiền toái.
0