Toàn bộ sinh viên năm nhất đang đứng nghiêm dưới cái nắng như th/iêu như đ/ốt, chỉ có mình tôi ngồi trong lều che nắng dành riêng cho tổng huấn luyện viên, thong thả uống lon Coca mát lạnh.
Một nữ sinh viên khóa trên mặc quân phục rốt cuộc không nhịn nổi nữa, xông thẳng vào lều hất đổ bàn của tôi, m/ắng nhiếc tôi là kẻ có lối sống đồi bại.
“Mày là cái thứ gì mà dám chiếm chỗ của tổng huấn luyện viên? Tao đã quay video đăng lên diễn đàn trường rồi, loại đàn bà rẻ tiền dùng thân x/ác đổi lấy đặc quyền như mày, đáng lẽ phải bị đuổi học ngay lập tức!”
Một đám tân sinh viên bị cô ta kích động, vây quanh bên ngoài lên án tôi, đòi đưa tôi đến phòng giáo vụ.
Tôi cảm thấy khó hiểu vô cùng.
“Cô bị đi/ên à? Tôi căn bản không phải sinh viên trường này, tôi đang đợi anh trai tôi.”
Cô ta cười khẩy, vung tay t/át tôi một cái đ/au điếng.
“Bịa, cứ bịa đi! Loại mặt dày như mày tao gặp nhiều rồi, lại đây giữ ch/ặt nó lại! Hôm nay tao nhất định phải dạy cho mày một bài học!”
Tôi lau vệt nước đ/á trên mặt, bất lực lấy điện thoại ra gọi cho chủ nhân của cái lều này.
“Anh, có người đá/nh em, còn nói em mặt dày, anh làm tổng huấn luyện viên kiểu gì thế?”
Cuộc gọi chưa kịp thực hiện đã bị Lâm San cư/ớp lấy.
Cô ta nhìn màn hình, cười khẩy.
“Còn đặt tên là ‘Anh’ thật cơ đấy? Diễn kịch cũng trọn bộ thật.”
Tôi vươn tay lấy lại.
“Trả cho tôi.”
Lâm San giơ điện thoại lên cao, cố tình lắc lư.
“Vội gì? Sợ tao nhìn thấy kim chủ của mày là ai à?”
Tôi cố nén cảm giác nóng rát trên mặt.
“Đó là anh ruột tôi.”
“Anh ruột?”
Cô ta cười càng lớn hơn.
“Anh ruột mày là tổng huấn luyện viên? Sao mày không nói hiệu trưởng là bố mày luôn đi?”
Người xung quanh hùa theo.
“Chị Lâm nói đúng, lúc nãy nó ngồi đó hóng mát, bên cạnh còn có thùng đ/á nữa.”
“Chúng ta phơi nắng đến chóng mặt, dựa vào cái gì mà nó được ưu tiên?”
“Gh/ét nhất mấy loại đi cửa sau.”
Tôi nhìn họ, lồng ngựk nghẹn ứ.
Hôm nay vốn dĩ tôi chỉ tan học rồi đến đợi anh trai cùng về nhà.
Anh trai đang huấn luyện trên sân tập, tôi đợi anh kết thúc.
Anh bảo tôi ngồi trong lều che nắng.
Nhưng bây giờ, chẳng ai chịu nghe tôi giải thích.
Lâm San bóp cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu.
“Trông cũng có chút nhan sắc, bảo sao mà lẻn được vào lều của tổng huấn luyện viên.”
Tôi gạt tay cô ta ra.
“Đừng đụng vào tôi.”
Sắc mặt Lâm San trầm xuống.
“Còn cứng đầu à?”
Cô ta ném điện thoại của tôi lên bàn, màn hình xuất hiện một vết nứt.
Tôi xót xa vô cùng, đó là chiếc điện thoại tôi phải nài nỉ mẹ mãi bà mới đồng ý m/ua cho.
“Cô đền điện thoại cho tôi!”
“Đền?”
Cô ta như vừa nghe thấy một câu chuyện cười.
“Mày chiếm dụng tài nguyên công, làm hỏng phong thái của trường, tao còn chưa bắt mày đền bù tổn thất danh dự cho trường đấy.”
Cô ta quay đầu nhìn đám tân sinh viên đang vây xem.
“Mọi người nói xem, nó có nên đến phòng giáo vụ không?”
Trong đám đông nhanh chóng có người hô lên:
“Đi!”
“Nhất định phải đi!”
“Bắt nó công khai xin lỗi!”
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Tôi nói lần cuối, tôi không phải sinh viên ở đây.”
“Tôi là học sinh lớp 12 trường THPT Nam Thành, thẻ học sinh vẫn còn trong túi, các người có thể xem.”
Lâm San gi/ật lấy túi vải của tôi, dốc ngược xuống đất.
Sách, vở, thẻ học sinh, tất cả đều rơi ra ngoài.
Cô ta cúi xuống nhặt thẻ học sinh của tôi, thậm chí chẳng thèm nhìn kỹ đã ném vào mặt tôi.
“Làm giả cũng giống thật đấy.”
“THPT Nam Thành? Mày tưởng dán cái mác học sinh cấp ba là có thể tẩy trắng cho mình sao? Sao nào, như vậy thì giá cao hơn à?”
Xung quanh vang lên những tiếng cười cợt á/c ý, tôi cuống lên.
“Trên đó có ảnh, có mã số học sinh, có dấu của trường!”
Lâm San giẫm lên thẻ học sinh.
“Bây giờ ai mà chẳng làm được giấy tờ giả?”
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, giọng đột nhiên cao vút.
“Mọi người thấy chưa? Nó còn mang theo th/uốc trong người, biết đâu là để bỏ th/uốc tổng huấn luyện viên đấy!”
Đầu tôi ong lên một tiếng.
“Cô nói bậy!”
Đó rõ ràng chỉ là th/uốc phòng chống cảm nắng thông thường.
Lâm San lại như bắt được thóp, lập tức giơ hộp th/uốc lên.
“Bằng chứng ở đây!”
“Một nữ sinh ngoại trường, mang theo th/uốc không rõ nguồn gốc, ngồi trong lều dành riêng cho tổng huấn luyện viên.”
“Đây không phải vấn đề đạo đức thì là gì?”
Có người bắt đầu chụp ảnh, có người lấy điện thoại ra livestream.
Tôi muốn lao tới cư/ớp hộp th/uốc, hai nữ sinh khác xông lên đ/è ch/ặt cánh tay tôi.
Tôi đ/au đớn nhíu mày.
“Buông ra!”
Lâm San tiến lại gần, hạ thấp giọng.
“Giờ biết sợ rồi à?”
“Lúc nãy ngồi uống Coca không phải thích thú lắm sao?”
Tôi trừng mắt nhìn cô ta.
“Cô sẽ phải hối h/ận đấy.”
Lâm San giơ tay, định t/át tôi lần nữa.
“Dọa ai đấy?”
Tay cô ta chưa kịp hạ xuống, một nam sinh bên cạnh bỗng lên tiếng:
“Chị khóa trên, hay là hỏi ý kiến huấn luyện viên trước đi? Lỡ như thực sự nhầm lẫn thì...”
Lâm San quay phắt lại.
“Sao, mày cũng chấm con hồ ly tinh này rồi à?”
Nam sinh x/ấu hổ im bặt, Lâm San cười khẩy.