Trong tiếng thét của Thanh Đại, đôi mắt ta tối sầm lại, hoàn toàn mất đi ý thức.
“Công chúa!”
Thanh Đại ôm ch/ặt lấy ta, r/un r/ẩy đưa tay thăm dò dưới mũi ta.
“Nguời đâu! Mau đi mời đại phu nữa!”
Liễu Phù Nguyệt lại đột nhiên ôm ngựk, mềm nhũn ngã vào lòng Bùi Nghiễn.
“Bùi lang, thiếp khó chịu quá.”
Ả khóc lóc túm lấy vạt áo Bùi Nghiễn.
“Thiếp chỉ muốn cầu một vị trí bình thê, công chúa không đồng ý thì thôi vậy.”
“Nàng ấy tại sao cứ phải đ/âm đầu chảy m/áu, khiến tất cả mọi người đều cho rằng là do thiếp ép buộc?”
Liễu Phù Nguyệt nói đoạn liền muốn đứng dậy.
“Đều là lỗi của thiếp, thiếp đi ngay đây, sẽ không làm chướng mắt công chúa nữa.”
Miệng ả nói muốn đi, nhưng hai tay lại nắm ch/ặt lấy Bùi Nghiễn.
Bùi Nghiễn lập tức ôm lấy ả.
“Nên đi không phải là nàng.”
“Hôm nay nàng mà lùi bước, nàng ta sẽ chỉ càng được đằng chân lân đằng đầu.”
Thanh Đại tức đến đỏ cả mắt.
Nàng chặn Bùi Nghiễn lại, đưa bàn tay dính m/áu ra trước mặt hắn.
“Phò mã nhìn cho rõ!”
“Công chúa không chỉ chảy m/áu trán, mà trong tai cũng đang chảy m/áu!”
Thanh Đại chỉ vào ta đang hôn mê, vội vàng nói:
“Công chúa từng bị thương ở đầu khi ngã lầu năm tám tuổi.”
“Thái y đã dặn dò, người tuyệt đối không được để đầu bị thương thêm lần nào nữa!”
Bùi Nghiễn cúi đầu nhìn ta, thần sắc cuối cùng cũng có một tia do dự.
Liễu Phù Nguyệt lập tức thở dốc.
“Bùi lang, tim thiếp đ/au quá.”
Ả nắm ch/ặt tay Bùi Nghiễn, khóc lóc nói:
“Có phải thiếp sắp ch*t rồi không?”
Sự do dự kia của Bùi Nghiễn lập tức tan biến.
Hắn ôm ch/ặt Liễu Phù Nguyệt, lạnh lùng quát m/ắng Thanh Đại:
“Đủ rồi!”
“Nếu công chúa chỉ chạm nhẹ là ch*t, thì hoàng thượng làm sao có thể để nàng gả ra khỏi hoàng cung?”
Thanh Đại gi/ận dữ phản bác:
“Nô tỳ chỉ biết, nếu công chúa xảy ra chuyện, nhà họ Bùi không gánh nổi đâu!”
Câu này hoàn toàn chọc gi/ận Bùi Nghiễn.
Xuất thân hàn môn, hắn gh/ét nhất là người khác nhắc nhở rằng hắn thấp kém hơn người.
Bùi Nghiễn cười lạnh một tiếng.
“Chẳng phải các ngươi muốn làm ầm ĩ chuyện này vào cung, để tám vị hoàng huynh của nàng đến chống lưng sao?”
“Đây là nhà họ Bùi, không phải hoàng cung!”
“Nàng đã gả cho ta, thì phải tuân theo quy củ nhà họ Bùi!”
Bùi Nghiễn quay đầu dặn dò quản gia:
“Công chúa gh/en t/uông mất kiểm soát, từ hôm nay cấm túc tại viện cưới.”
“Những kẻ hầu đi theo nàng cũng không được rời phủ.”
“Chuyện đêm nay, kẻ nào dám truyền vào cung, gia pháp xử lý!”
Quản gia mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nhỏ giọng nhắc nhở:
“Đại nhân, những người hầu đó đều do Hoàng hậu nương nương đích thân chọn...”
Bùi Nghiễn thiếu kiên nhẫn ngắt lời ông ta:
“Hiện tại ta mới là chủ nhà họ Bùi!”
Liễu Phù Nguyệt đẫm lệ khuyên nhủ:
“Bùi lang, đừng ph/ạt công chúa.”
“Nàng tỉnh lại biết mình bị cấm túc, chỉ sợ lại làm chuyện dại dột.”
Bùi Nghiễn nghe vậy, thần sắc ngược lại càng thêm cứng rắn.
“Chính vì nàng quen dùng tính mạng để ép người, mới càng cần phải quản giáo cho tử tế.”
Nói xong, hắn cúi người bế Liễu Phù Nguyệt lên.
Thanh Đại lao lên, nắm ch/ặt lấy vạt áo hắn.
“Còn công chúa thì sao?”
Bùi Nghiễn không dừng bước.
“Nàng đã có gan đ/âm vào cột, thì phải tự gánh chịu hậu quả.”
Hắn bế Liễu Phù Nguyệt bước về phía cửa viện.
Đúng lúc hắn bước qua ngưỡng cửa, một cây gậy chống đầu rồng từ trên không trung bay tới, giáng mạnh vào ống chân hắn.
Bùi Nghiễn không kịp đề phòng, lập tức quỳ xuống đất.
“Kẻ nào dám--”
Hắn gi/ận dữ quay đầu, nhưng tiếng nói lại nghẹn nơi cổ họng.
Bùi lão phu nhân dẫn theo một đám hạ nhân bước nhanh tới.
Bà nhìn thấy ta đầu đầy m/áu, hơi thở yếu ớt, sắc mặt tức thì tái nhợt.
Ngay sau đó, bà giơ tay, giáng cho Bùi Nghiễn một cái t/át đ/au điếng.
“Thứ hỗn xược!”
Bùi Nghiễn ôm mặt, kinh ngạc kêu lên:
“Tổ mẫu?”
Lão phu nhân tức đến r/un r/ẩy cả người.
“Nếu công chúa ch*t ở nhà họ Bùi, đừng nói là ngươi, ngay cả cái chức Trạng nguyên này cũng khó lòng giữ nổi!”
Bà dùng gậy chống đ/ập mạnh xuống đất.
“Cả nhà họ Bùi, một người cũng đừng hòng thoát, tất cả đều phải ch/ôn cùng nàng!”
Bùi lão phu nhân hạ lệnh, hai bà tử lập tức gọi phủ y đến.
Liễu Phù Nguyệt mặt trắng bệch, vội vàng ôm ngựk.
“Lão phu nhân, thiếp mắc tâm b/ệnh.”
Ả yếu ớt nói:
“Phủ y nói thiếp có thể ngất bất cứ lúc nào.”
Lão phu nhân lạnh lùng ra lệnh:
“Nguời đâu, mang một chiếc sập mềm tới.”
Sập mềm nhanh chóng được đặt giữa sân.
Lão phu nhân dùng gậy chỉ chỉ.
“Không phải muốn ngất sao?”
“Nằm đó mà ngất, cho cả phủ này cùng xem.”
Tiếng khóc của Liễu Phù Nguyệt lập tức nghẹn lại.
Bùi Nghiễn muốn nói giúp ả.
“Tổ mẫu, b/ệnh của Phù Nguyệt...”
Lão phu nhân giáng một gậy vào khoeo chân hắn.
“Nó đ/au tim, ngươi lo lắng như trời sập đến nơi.”