“Nữ m/a đầu, ngươi hại ch*t đồng môn của ta, hôm nay đừng hòng rời khỏi Vạn Ki/ếm Tông!”
Ta lười nhìn hắn lần thứ hai,
chỉ đặt ánh mắt lên vị trưởng lão cầm đầu kia.
Chỉ là tu vi Nguyên Anh.
Vị trưởng lão kia kh/inh miệt nhìn ta một cái,
“Ngươi là tiểu nhi M/a tộc nào, lại dám tự tiện xông vào sơn môn, gi*t đệ tử của ta.”
Ông ta hất cằm,
“Mau quỳ xuống dập đầu chịu ch*t đi, ta có thể giữ lại cho ngươi một cái x/ác toàn vẹn.”
Ông ta hoàn toàn không nhận ra ta là ai,
lúc ta bế tử quan trăm năm trước là bộ dạng phụ nữ trung niên,
lần này sau khi đột phá,
dung mạo đã khôi phục về thời kỳ trẻ trung đỉnh cao.
Ta đứng đó không nhúc nhích,
“Vạn Ki/ếm Tông các ngươi thật thú vị, ngay cả hỏi cũng không hỏi một câu, đã kết luận ta là M/a tộc.”
Ta dùng giọng điệu mỉa mai,
“Lúc trước định tội Sương Nhi, cũng là kiểu không phân biệt phải trái trắng đen như thế này sao?”
Nam đệ tử bên cạnh lập tức nhảy ra,
“Lãnh Sương tại Tông môn đại tỷ dưới bao nhiêu con mắt, nàng ta vậy mà ra tay làm bị thương Uyển Thanh sư muội, nói nàng ta tội á/c tày trời thì có gì sai?”
“Ồ? Tông môn đại tỷ không cho phép rút ki/ếm? Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai khóc làm người khác đ/au lòng hơn sao?”
Nam đệ tử nghẹn lời, mặt đỏ gay, đành gồng mình quát,
“Dù sao làm bị thương Uyển Thanh sư muội chính là không được!”
“Trưởng lão, m/a đầu này nói năng xảo trá, đừng nói nhảm với ả, gi*t ả đi!”
Ta trên mặt vẫn mỉm cười,
“Các ngươi từng nghĩ qua chưa, đợi khi tông chủ các ngươi xuất quan, phát hiện các ngươi đào kim đan con gái bà ấy, rút ki/ếm cốt của nó, bà ấy sẽ tính sổ với các ngươi thế nào?”
Im lặng một thoáng.
Sau đó nam đệ tử cười nghiêng ngả,
“Tông chủ đã hơn một trăm năm rồi chưa xuất quan, chắc chắn đã tẩu hỏa nhập m/a ch*t rồi!”
“Nói thật cho ngươi biết, hiện tại tông môn là Thẩm sư huynh làm chủ, huynh ấy là thiên tài đệ nhất giới tu tiên được công nhận, mới hơn hai trăm tuổi đã là Hóa Thần đỉnh phong.”
“Hai ngày nữa là đại lễ kế nhiệm tông chủ của Thẩm sư huynh, ngươi là một kẻ M/a tộc, biết điều thì mau chóng bó tay chịu trói, nếu không đợi đại sư huynh quay về, bảo đảm khiến ngươi ch*t rất thảm!”
Ta rủ mi mắt, khẽ thở dài.
Không hổ là đồ đệ tốt do một tay ta nuôi lớn,
mới bao lâu đã muốn thay thế vị trí của ta.
Giây tiếp theo,
ki/ếm quang nhanh đến mức ngay cả tàn ảnh cũng không nhìn thấy.
Trưởng lão Nguyên Anh đối diện đồng tử co rút,
định giơ tay tế pháp bảo,
chưa kịp động đậy,
một cái đầu đã bay ra ngoài.
Ta thu ki/ếm,
ánh mắt quét qua hơn trăm đệ tử còn lại.
Bọn chúng sững sờ một thoáng,
sau đó bỏ chạy tán lo/ạn,
“Ngươi đừng làm bậy, đại sư huynh sắp về rồi! Huynh ấy là Hóa Thần đỉnh phong, ngươi không chạy thoát đâu!”
Trước khi bế quan ta đã là Hợp Thể cảnh viên mãn,
hiện nay đã là tu sĩ Đại Thừa duy nhất trên thế gian này.
Hóa Thần đỉnh phong trước mặt ta,
có gì khác biệt với kiến cỏ đâu.
Ta bay lên không trung,
ch/ém xuống một ki/ếm.
Ki/ếm ý phủ kín trời đất,
những bóng người đang chạy trốn đều cứng đờ tại chỗ,
cuối cùng ngã xuống.
Toàn bộ bậc thềm đ/á xanh của tông môn bị m/áu nhuộm thành màu đỏ thẫm.
Ta nhìn thoáng qua những điện vũ lầu các phía sau lần cuối.
Giơ tay vung thêm một ki/ếm.
Lửa bắt đầu ch/áy từ chủ điện,
lan sang thiên điện, đan phòng, tàng kinh các......
Khói đen cuồn cuộn, ánh lửa đỏ rực nửa bầu trời.
Cái loại tông môn ăn cây táo rào cây sung này,
không còn lý do gì để tồn tại nữa.
Ta xoay người bay về phía phán đài,
y phục bị luồng nhiệt thổi tung,
phía sau là cả Vạn Ki/ếm Tông đang bốc ch/áy dữ dội.
Thẩm Mặc, Cố Trường Uyên, Quý Vân Chu, Tạ Lâm Phong......
Các ngươi không đến tìm ta,
ta cũng sẽ đi tìm các ngươi.
Phán đài được xây trên đỉnh Huyền Thiên Phong,
bên ngoài thiết lập ba tầng cấm chế,
cửa vào đứng hai tên thủ vệ,
thấy ta đi tới,
liền giơ tay chặn lại.
“Kẻ nào?”
Nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung bất thường này của ta,
liền lộ ra vẻ kh/inh miệt,
“Hôm nay phán đài giam giữ nữ m/a đầu của Vạn Ki/ếm Tông, chỉ có trưởng lão các đại tông môn mới được vào.”
Ta vô cảm nói,
“Ta là tông chủ Vạn Ki/ếm Tông, tránh ra.”
Không ngờ,
hai tên đó lại ôm bụng cười lớn,
“Ngươi là tông chủ? Thế thì ta là cha của tông chủ đấy, cút mau!”
Bọn chúng không thèm để ý đến ta nữa,
mà tự mình trò chuyện với nhau,
“Này, nghe nói nữ m/a đầu đó đúng là con gái tông chủ Vạn Ki/ếm Tông thật à? Nhìn cũng ngon ăn phết.”
“Đợi thẩm phán kết thúc, không biết có cơ hội nếm thử tư vị của nàng ta không.”
Lời còn chưa dứt,
thanh ki/ếm trong tay ta đã tuốt vỏ,
hai cái đầu đồng thời rơi xuống đất,
mắt bọn chúng vẫn còn hé mở,
ch*t không nhắm mắt.
Ta bước qua x/ác bọn chúng,
đi vào phán đài.
Trên phán đài,
Lãnh Sương hai tay bị treo cao,
cổ chân khóa bằng xích sắt dày hai ngón tay,
cả người bị treo lơ lửng giữa không trung.
Chiếc váy trắng thanh khiết trên người nó đã không còn nhìn ra màu gốc nữa,