Đèn cảm ứng ở hành lang lúc sáng lúc tắt. Tôi đứng đợi ở cửa thang máy, chờ đợi quyết định của Lý Minh Hiên.
Anh ta quay đầu nhìn người mẹ đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn tôi, cuối cùng nghiến răng: “Anh đi cùng em.”
Khoảnh khắc cửa thang máy từ từ khép lại, tôi nghe thấy tiếng khóc x/é lòng của Trương Tú Lan vọng ra từ trong nhà.
Nhưng tôi không hề ngoảnh lại.
Có những tổn thương không phải cứ nói một câu “xin lỗi” là có thể xóa nhòa. Có những niềm tin, một khi đã vỡ nát thì vĩnh viễn không bao giờ khôi phục được nữa.
Chương hai
Cảnh sát trực ban tại đồn mang họ Vương, khoảng hơn bốn mươi tuổi, trông rất hòa nhã. Sau khi nghe xong lời khai của tôi, ông nhíu mày lại.
“Cô nói mẹ chồng cô lấy chứng minh nhân dân của cô để v/ay tiền, cô có bằng chứng gì không?”
Tôi giao cho cảnh sát Vương báo cáo tín dụng, bản sao hợp đồng v/ay vốn ngân hàng và cả đoạn ghi âm cuộc gọi.
“Những bằng chứng này vẫn chưa đủ sức thuyết phục,” cảnh sát Vương lật xem tài liệu, “Chúng tôi cần chuỗi chứng cứ đầy đủ hơn. Ví dụ, cô có đoạn ghi âm hay tin nhắn nào mà mẹ chồng cô thừa nhận việc này không?”
Tôi nghĩ ngợi một chút, mọi chuyện xảy ra ở nhà lúc nãy đều không được ghi âm lại. Nhưng Lý Minh Hiên có mặt ở đó, anh ta có thể làm chứng.
“Chồng tôi có thể làm chứng,” tôi nói, “Anh ấy đã nghe thấy mẹ mình thừa nhận.”
Cảnh sát Vương nhìn sang Lý Minh Hiên: “Anh có thể làm chứng không?”
Lý Minh Hiên do dự một lúc rồi gật đầu: “Tôi có thể.”
“Vậy được,” cảnh sát Vương lấy sổ biên bản ra, “Chúng ta làm biên bản trước, sau đó tôi sẽ liên hệ với ngân hàng để trích xuất các bằng chứng liên quan.”
Làm xong biên bản đã là mười giờ tối. Khi bước ra khỏi đồn cảnh sát, gió đêm thổi vào người khiến tôi thấy lạnh buốt.
“Vũ Đồng,” Lý Minh Hiên nắm lấy tay tôi, “Em định kiện mẹ thật sao?”
“Không phải em muốn kiện bà ấy,” tôi rút tay về, “mà là bà ấy tự mình phạm tội. Anh có biết không, mạo danh thông tin nhân thân của người khác để làm thủ tục v/ay vốn, theo Bộ luật Hình sự, mức án cao nhất có thể lên đến bảy năm tù.”
Sắc mặt Lý Minh Hiên tái mét: “Vậy… vậy mẹ có phải ngồi tù không?”
“Nếu bà ấy có thể trả hết n/ợ nhanh chóng và nhận được sự tha thứ từ ngân hàng, có lẽ có thể được xử lý nhẹ hơn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Nhưng nếu bà ấy không trả, thì khó mà nói trước được.”
“Nhưng đó là ba mươi lăm vạn cơ mà,” giọng Lý Minh Hiên đầy tuyệt vọng, “Nhà chúng ta làm gì có nhiều tiền như vậy?”
“Đó là vấn đề của nhà anh.” Tôi lạnh lùng nói, “Lúc mẹ anh làm chuyện này, đáng lẽ bà ấy phải nghĩ đến hậu quả chứ.”
Lý Minh Hiên im lặng.
Khi chúng tôi bắt xe về đến nhà, Trương Tú Lan vẫn ngồi trong phòng khách, mắt sưng đỏ. Thấy chúng tôi trở về, bà lập tức đứng dậy.
“Thế nào rồi? Cảnh sát nói sao?” Giọng bà đầy sợ hãi.
Tôi không trả lời bà, cứ thế đi thẳng vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.
Bên ngoài vọng lại tiếng cãi vã của Lý Minh Hiên và bố mẹ anh ta. Trương Tú Lan khóc lóc kể khổ, Lý Quốc Đốn m/ắng bà hồ đồ, còn Lý Minh Hiên đứng giữa thì tiến thoái lưỡng nan.
Tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà mà ngẩn người. Điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat của bạn thân Lâm Duyệt: “Nghe nói nhà cậu có chuyện à? Chuyện gì thế?”
Tôi tóm tắt sơ qua mọi việc.
Lâm Duyệt lập tức gọi điện tới: “Trời ơi! Mẹ chồng cậu á/c vậy sao? Ba mươi lăm vạn! Bà ta định đẩy cậu vào chỗ ch*t à!”
“Ai mà chẳng nói thế.” Tôi cười khổ.
“Vậy cậu định làm thế nào? Định kiện bà ta thật à?”
“Đã báo cảnh sát rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây: “Vũ Đồng, cậu nghĩ kỹ chưa? Đó là mẹ ruột của chồng cậu đấy, nếu cậu tống bà ấy vào tù, liệu cậu và Lý Minh Hiên còn sống với nhau được không?”
“Vậy tín dụng của mình thì sao?” Giọng tôi nghẹn lại, “Lâm Duyệt, mình mới hai mươi tám tuổi, mình còn cả cuộc đời tươi đẹp phía trước, mình không muốn sống với cái danh sách đen đó.”
“Mình biết,” Lâm Duyệt thở dài, “nhưng cậu cũng phải cân nhắc hậu quả. Hay là thế này, bảo mẹ chồng viết giấy n/ợ, trả góp dần, rồi cậu thương lượng với bên ngân hàng xem có rút đơn được không?”
“Không thể nào,” tôi lắc đầu, “tín dụng đã bị vấy bẩn rồi, dù có rút đơn thì hồ sơ vẫn còn đó. Trừ khi chứng minh được các khoản v/ay này không phải do mình thực hiện, nếu không trong vòng năm năm tới đừng hòng mình v/ay được một đồng nào.”
“Vậy thì chỉ còn cách theo quy trình pháp luật thôi.” Lâm Duyệt nói, “Nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý, sau chuyện này, cuộc hôn nhân giữa cậu và Lý Minh Hiên có lẽ cũng đi đến hồi kết.”
Tôi im lặng.
Cúp máy, tôi mở album ảnh trên điện thoại, xem lại ảnh cưới của mình và Lý Minh Hiên. Trong ảnh, chúng tôi cười rất hạnh phúc, khi đó tôi cứ ngỡ mình đã tìm được người có thể gửi gắm cả đời. Nhưng bây giờ, mẹ của người đó đã tự tay h/ủy ho/ại mọi thứ của tôi, còn anh ta chỉ biết bảo tôi “đừng xốc nổi”.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vũ Đồng, em ngủ chưa?” Là giọng của Lý Minh Hiên.
Tôi không nói gì.
“Anh biết em chưa ngủ,” anh ta nói, “Mẹ nói bà ấy đồng ý viết giấy n/ợ, mỗi tháng trích một nửa lương hưu để trả n/ợ. Số tiền còn lại, anh sẽ tìm cách.”
“Lý Minh Hiên,” cuối cùng tôi cũng lên tiếng, “anh nghĩ một tờ giấy n/ợ có tác dụng gì không? Lương hưu của mẹ anh mỗi tháng chỉ có hai nghìn tệ, dù có lấy hết ra trả n/ợ thì cũng phải mất hơn mười năm. Hơn nữa, tổn thất về tín dụng của tôi thì ai đền?”