Tôi và em trai sinh đôi có chung một gương mặt, nhưng tính cách lại khác biệt một trời một vực.
Em ấy dịu dàng lương thiện, đến cả con kiến cũng không nỡ giẫm ch*t.
Còn tôi thì thâm đ/ộc tà/n nh/ẫn, ai dám đắc tội với tôi, tôi có thể tự tay l/ột da kẻ đó.
Năm hai mươi tuổi, em trai lọt vào mắt xanh của Hoàng thái nữ.
Thế nhưng Đại Chu coi sinh đôi là điềm gở.
Nếu em trai muốn trở thành Thái nữ chính quân, thì tôi chỉ có thể ch*t.
Thế là, cha mẹ khóc lóc c/ầu x/in tôi uống th/uốc giả ch*t, từ nay thay tên đổi họ, biến mất mãi mãi.
Trước lúc rời đi, tôi đưa ra ba yêu cầu.
Một, giao lại thế lực của doanh ám vệ của tôi cho em trai.
Hai, chuẩn bị mười dặm sính lễ, bảo vệ em ấy quang vinh bước vào Đông cung.
Ba, nếu Hoàng thái nữ phụ bạc em ấy, thì hãy đón em ấy về nhà.
Cha mẹ hứa chắc như đinh đóng cột.
Họ nói, chỉ cần tôi biến mất, em trai sẽ có thể hưởng vinh hoa phú quý cả đời không lo nghĩ.
Tôi uống th/uốc giả ch*t, từ đó đi xa đến tận biên thùy.
Tôi cứ ngỡ dùng cái mạng của mình là đủ để đổi lấy vinh hoa cả đời cho em trai.
Thế nhưng ba năm sau, khi tôi đang trong giấc ngủ, lồng ngựk đột nhiên truyền đến nỗi đ/au x/é lòng.
Sinh đôi đ/au cảm tương liên.
Em trai gặp chuyện rồi.
Tôi tức tốc trở về kinh thành trong đêm, nhưng lại phát hiện em trai đã biến mất.
Một người đàn ông xa lạ đang quang vinh nhận sách phong Phượng quân.
Mà cha mẹ lại ngồi ở hàng ghế dưới, mỉm cười nhìn lên.
Xem ra ba năm không gặp, họ đã quên mất rồi.
Nếu không có em trai trấn giữ, con q/uỷ dữ là tôi đây--
Tất cả bọn họ, đều phải ch*t.
······
Khi tôi đến hoàng cung, đại điển sách lập Phượng quân chỉ mới đi được một nửa.
Khương Phù Phong đội lễ quan, ngồi bên cạnh Nữ đế Tiêu Chiêu Ninh.
Cha mẹ ngồi ở hàng ghế dưới, cười như thể người được gả vào hoàng thất hôm nay là con ruột của họ vậy.
Tôi nhìn qua đám đông một cái, không vội ra tay.
Gi*t ch*t ngay lập tức thì quá hời cho họ rồi.
Việc cấp bách bây giờ là tìm được Thanh Yến.
Tôi tránh khỏi cấm quân, men theo mật đạo Đông cung lẻn vào Tê Nguyệt cung nơi em ấy từng ở.
Trước khi Thanh Yến gả vào Đông cung, tôi đã chuẩn bị cho em ấy trăm khối noãn ngọc, hai mươi gốc cây lê, cùng mười hai rương binh thư cổ, tất cả đều được liệt kê vào danh sách của hồi môn.
Nay noãn ngọc đã bị đào rỗng, cây lê bị ch/ặt sạch, thư phòng cũng bị dọn sạch bách.
Ngay cả tấm biển đề chữ "Tê Nguyệt cung" cũng bị vứt vào trong bùn đất.
Một cung nhân đang giẫm lên tấm biển để lau giày.
Hắn nhìn thấy tôi, sững sờ một lúc rồi cười nhạo.
"Thẩm Thanh Yến, ngươi dám trốn khỏi lãnh cung sao?"
Hắn đã nhận nhầm tôi thành em trai.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn ngọc trắng trên ngón cái của hắn.
Đó là món quà tôi tự tay chạm khắc, tặng cho Thanh Yến nhân lễ trưởng thành.
"Nhẫn lấy ở đâu ra?"
Cung nhân đắc ý xoay xoay chiếc nhẫn.
"Phượng quân điện hạ ban cho."
"Những ngọc bội, nhẫn và gấm vóc của ngươi trước kia, giờ đây đều đã vào kho riêng của Phượng quân rồi."
Tôi gật đầu.
"Tháo xuống."
Cung nhân giơ tay đẩy tôi.
"Hôm nay là ngày đại hỷ của Phượng quân, cút về lãnh cung đi!"
"Nếu để Bệ hạ nhìn thấy cái mặt xui xẻo này của ngươi, lại ăn thêm vài chục roj nữa đấy!"
Tôi thuận thế lùi lại nửa bước.
"Lại?"
"Tháng trước ngươi mạo phạm Phượng quân, Bệ hạ đích thân ban cho ngươi ba mươi roj."
Tháng trước, tôi ở biên thùy đã đ/au đớn suốt cả một đêm.
Thì ra, là Thanh Yến đã chịu ba mươi roj đó.
Tôi giữ ch/ặt cổ tay của cung nhân.
"Tại sao nó lại bị đày vào lãnh cung?"
Cung nhân m/ắng:
"Ai bảo nó gh/en tị với Phượng quân, bỏ đ/ộc vào th/uốc an th/ai của Bệ hạ, hại Bệ hạ mất đi hoàng tự!"
"Không ban cho rư/ợu đ/ộc đã là lòng từ bi lắm rồi!"
Một vài nữ thị vệ nghe tiếng lao vào.
Kẻ cầm đầu rút đ/ao quát:
"Thẩm Thanh Yến, quỳ xuống chịu ph/ạt!"
Cung nhân lập tức có thêm tự tin.
Hắn túm lấy cổ áo tôi, rút đoản đ/ao trong tay áo ra, đ/âm thẳng vào mắt tôi.
"Một phế quân mà cũng dám đụng vào ta sao?"
Tôi nghiêng đầu tránh né, cư/ớp lấy đoản đ/ao, giẫm một cước khiến mặt hắn cắm thẳng xuống bùn.
Tôi tháo chiếc nhẫn ra, bóp lấy cằm hắn.
"Dùng lưỡi li/ếm sạch tấm biển đi."
"Thêm một vết bùn, ta sẽ nhổ một chiếc răng của ngươi."
Cung nhân liều mạng lắc đầu.
Tôi giơ chân đ/á g/ãy một chiếc răng cửa của hắn.
"Ta không thích nói lại lần thứ hai."
Nữ thị vệ cầm đầu vung đ/ao lao tới.
Tôi nghiêng người tránh né, bẻ g/ãy cổ tay cô ta, rồi dùng chuôi đ/ao đ/ập mạnh vào khoeo chân cô ta.
Thị vệ ngã quỵ xuống đất.
Tôi giẫm lên gáy cô ta, ấn mặt cô ta xuống tấm biển.
"Nó dùng lưỡi li/ếm."
"Ngươi dùng mặt lau."
Thị vệ gi/ận dữ m/ắng:
"Bệ hạ sẽ không tha cho ngươi!"
Tôi chậm rãi dùng sức dưới chân.
Da mặt cô ta bị bề mặt đ/á mài đến rướm m/áu, cuối cùng cũng im miệng.
Tôi cúi người hỏi với nụ cười:
"Giờ thì nói cho ta biết."
"Thẩm Thanh Yến đang ở đâu?"
Thị vệ nghiến răng đáp:
"Lãnh cung!"
Tôi giẫm lên sau đầu cô ta, nghiền mặt cô ta qua phiến đ/á một lần nữa.
"Kẻ nói dối, giữ lưỡi lại cũng vô dụng."
Thị vệ cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
"Ba ngày trước, phế quân đã mất tích trong lãnh cung."
"Bệ hạ sợ ảnh hưởng đến đại điển sách phong nên đã ra lệnh phong tỏa tin tức!"