Thanh Yến hạ giọng nói:
"Khi ông nội rèn đ/ao, người đã để lại một ngăn bí mật trong chuôi đ/ao."
Tôi vặn mở chuôi đ/ao.
Bên trong giấu một tờ đơn th/uốc cuộn tròn, và một cuốn sổ kế toán chỉ to bằng nửa bàn tay.
Tiêu Chiêu Ninh nhìn thấy đơn th/uốc, sắc mặt thay đổi hẳn.
Đó chính là đơn th/uốc an th/ai năm xưa.
Sau mỗi vị th/uốc đều ghi tên của người lấy th/uốc.
Tên của Thanh Yến bị người ta thêm vào cuối cùng, màu mực rõ ràng khác biệt.
Kẻ thực sự lấy th/uốc sảy th/ai, chính là cung nhân bên cạnh Khương Phù Phong.
Còn trên sổ kế toán thì ghi chép số tiền Khương Phù Phong dùng để m/ua chuộc thái y, cung nhân và kẻ canh giữ lãnh cung.
Mỗi một khoản, đều đến từ nhà họ Thẩm.
Khương Phù Phong bị áp giải trên mặt đất, vẫn không chịu thừa nhận.
"Giả đấy!"
"Tất cả đều là do Thẩm Thanh Yến ngụy tạo!"
Thanh Yến nhắm mắt lại.
"Đơn th/uốc vốn dĩ nằm ở Thái y viện."
"Mẹ phát hiện nét chữ không đúng, nên đã lén lấy cho con xem."
"Bà ấy nói sẽ thay con điều tra rõ chân tướng."
Tôi quay đầu nhìn về phía mẹ.
Mẹ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Giọng Thanh Yến càng lúc càng nhỏ.
"Ngày hôm sau, bà ấy đã giao đơn th/uốc cho Khương Phù Phong."
"Còn khuyên con nhận tội, nói rằng Bệ hạ chỉ nhất thời tức gi/ận thôi."
"Đợi Phù Phong thuận lợi vào chủ Đông cung, bà ấy sẽ đón con về nhà."
Tôi bật cười thành tiếng.
"Vậy ra, hai người đã sớm biết cả rồi."
Cha cố chịu đ/au bò dậy.
"Phù Phong chỉ là nhất thời hồ đồ!"
"Hoàng tự đã không còn, nếu chân tướng bị vạch trần, nó sẽ không sống nổi!"
"Thanh Yến dù sao cũng từng là Thái nữ chính quân, Bệ hạ đối với nó vẫn còn chút tình xưa."
"Chịu chút ấm ức, ít nhất còn giữ được cái mạng."
Tôi dùng chân giẫm lên cái chân bị cửa đ/á đ/è nát của ông ta.
Xươ/ng cốt lại một lần nữa trật khớp.
Cha gào thét lên thảm thiết.
"Cái mạng của nó, là dùng để Iót đường cho hai người sao?"
Mẹ quỳ xuống nắm lấy vạt áo tôi.
"Chiêu Dạ, chúng ta là cha mẹ ruột của con."
"Năm xưa để con giả ch*t, cũng là tình thế bắt buộc."
"Nay Thanh Yến vẫn còn sống, chuyện này coi như bỏ qua đi."
Thanh Yến trên giường bỗng cười khẽ một tiếng.
Em ấy từng là người nghe lời cha mẹ nhất.
Ngay cả khi tôi giả ch*t rời đi, em ấy cũng tin rằng cha mẹ thực lòng tính toán cho mình.
Nhưng giờ đây, em ấy chỉ nhìn mẹ.
"Lúc hai người khuyên ca ca đi ch*t, cũng nói những lời tương tự như vậy sao?"
Sắc mặt mẹ cứng đờ.
Thanh Yến từ từ buông tay ra.
"Không cần đón con về nhà nữa."
"Từ nay về sau, con không có nhà."
Tôi nắm lấy tay em ấy.
"Không."
"Nơi nào có ca ca, nơi đó chính là nhà của em."
Ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân đều đặn.
Từng bóng đen lướt qua tường cung, đáp xuống trước Tê Nguyệt cung.
Kẻ dẫn đầu quỳ một gối, giơ cao một tấm lệnh bài huyền thiết.
"Bảy mươi hai người doanh ám vệ, cung nghênh Doanh chủ trở về kinh!"
Cha không thể tin nổi nhìn ra ngoài điện.
"Doanh ám vệ rõ ràng đã tan rã rồi mà!"
Tôi nhận lấy lệnh bài.
"Thứ các người lừa lấy được là phó lệnh trong tay Thanh Yến."
"Chủ lệnh thực sự, trước nay vẫn luôn ở trên người ta."
Ba năm trước, tôi có thể giao doanh ám vệ cho Thanh Yến.
Nhưng sẽ không ng/u ngốc đến mức không để lại đường lui cho em ấy.
Sở dĩ ám vệ giả vờ tan rã, là vì Thanh Yến từng ra lệnh cho họ không được mưu phản vì mình.
Nay tôi đã trở về, họ đương nhiên cũng nên quay lại.
Tôi hạ lệnh phong tỏa cửa cung.
Đại điển sách phong chưa kết thúc, bách quan và hoàng thất tông thân vẫn đang ở chính điện.
Tôi sai người khiêng Thanh Yến, áp giải Tiêu Chiêu Ninh, Khương Phù Phong và cha mẹ cùng đến đó.
Khương Phù Phong vẫn đội chiếc lễ quan Phượng quân kia.
Chỉ là hoa phục nhuốm m/áu, lễ quan lệch lạc, không còn chút vẻ quang vinh nào nữa.
Trong chính điện, bách quan bàn tán xôn xao.
Tiêu Chiêu Ninh lạnh lùng nói:
"Thẩm Chiêu Dạ, ngươi dẫn tư binh bức cung, là đại tội tru di cửu tộc!"
Tôi ném cuốn sổ kế toán trước mặt Ngự sử.
"Vậy thì xin Bệ hạ hãy giải thích trước, tội đầu đ/ộc hoàng tự, h/ãm h/ại chính quân, lập ngục tư hình, thì nên chịu tội gì."
Y quan của Thái y viện và cung nhân hầu hạ th/uốc an th/ai năm xưa lần lượt bị đưa lên điện.
Dược đồng thừa nhận, chính Khương Phù Phong đã bảo hắn tráo đổi dược liệu.
Thái y cũng khai ra, thứ kiểm tra được năm đó căn bản không phải th/uốc sảy th/ai, mà là th/uốc bổ Khương Phù Phong thường dùng.
Loại đ/ộc thực sự khiến hoàng tự sảy th/ai, được giấu trong bát canh sâm Tiêu Chiêu Ninh uống mỗi ngày.
Bát canh đó, là do chính tay Khương Phù Phong dâng lên.
Khương Phù Phong thét lên phản bác:
"Họ đều bị Thẩm Chiêu Dạ m/ua chuộc hết rồi!"
Tôi giơ tay lên.
Lâm công công bị lôi lên điện.
Mười roj đã khiến hắn mất nửa cái mạng.
Hắn quỳ trên mặt đất, kể lại tường tận quá trình Khương Phù Phong ngụy tạo thư từ, m/ua chuộc cung nhân, lập mật lao tư hình trong lãnh cung.
Mỗi một câu hắn nói ra, sắc mặt Tiêu Chiêu Ninh lại trắng bệch thêm một phần.
Cuối cùng, Thanh Yến được khiêng vào chính điện.
Vết thương trên người em ấy còn chưa kịp băng bó xong.
Sợi xích nhuốm m/áu và đinh hình đặt bên cạnh cáng, cả đại điện phút chốc im phăng phắc.
Một vị lão thần từng thân thiết với Thanh Yến đỏ hoe mắt.