Lồng ngựk tôi thắt lại.

“Con biết chị ấy sẽ ch*t sao?”

“Biết.”

Niệm Niệm quay đầu lại, đôi con ngươi đen láy nhìn chằm chằm vào tôi.

Con bé nở một nụ cười xa lạ.

“Bọn họ gi*t ch*t chị ấy trên bàn phẫu thuật, con mới sống sót được chứ ạ.”

Tôi ngã ngồi xuống nền gạch ướt sũng, bịt ch/ặt miệng, không dám phát ra tiếng động.

Suốt ba năm, con bé không đợi được bất kỳ ai đến c/ứu mình.

Nó chỉ có thể học cách quan sát, lừa dối, rồi đẩy người khác lên phía trước mình.

Đứa trẻ từng khóc nửa ngày chỉ vì vô tình giẫm ch*t một con kiến, đã mãi mãi ở lại lò mổ đó rồi.

Niệm Niệm khẽ ngâm nga bài đồng d/ao.

Một con nhện rơi xuống bồn tắm, đang vùng vẫy tuyệt vọng trên mặt nước.

Con bé giơ hai ngón tay, ấn con nhện xuống nước.

Con nhện mấy lần nổi lên, lại bị con bé nhấn chìm xuống.

“Niệm Niệm, buông nó ra.”

Con bé ngước mắt nhìn tôi.

“Tại sao ạ?”

“Nó muốn được sống.”

“Ai cũng muốn được sống mà.”

Ngón tay con bé từ từ dùng lực.

“Nhưng luôn phải có một người ch*t trước.”

Con nhện không còn cử động nữa.

Tiếng còi cảnh sát ngoài cửa sổ dần xa dần.

Lục Tranh, Bùi Đông, Hình Bưu và Hứa Mạn đều sẽ phải chịu sự xét xử, những đứa trẻ bị giam giữ cũng đã trở về bên người thân.

Công lý cuối cùng cũng đã bước vào lò mổ đó.

Nhưng nó đã đến muộn mất ba năm.

Tôi bế Niệm Niệm lên, dùng nước sạch rửa cơ thể cho con.

Nước có thể rửa trôi vết m/áu, rửa trôi mùi th/uốc, nhưng không thể rửa sạch sự lạnh lẽo trong đôi mắt con.

Vết s/ẹo mà vực thẳm khắc lên linh h/ồn con, e rằng cả đời này, không bao giờ gột rửa được nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Tổng tài 3 giây Chương 15
4 Trảm Hương Chương 9
7 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị đòi bồi thường năm triệu? Nhưng nạn nhân lại là đứa con gái đã mất tích của tôi

Chương 9
Tôi là nhân viên thời vụ trực ca đêm tại lò hỏa táng. Do sai sót trong khâu bàn giao, tối qua tôi đã lỡ tay hỏa táng một thi thể nữ vô danh không rõ hình dạng. Sáng sớm nay, giám đốc dẫn theo vài người đàn ông và phụ nữ với vẻ mặt hung thần ác sát xông vào xưởng. Tên cầm đầu là Hình Bưu đá tôi ngã nhào, túm tóc tôi dúi vào cửa lò hỏa táng. "Đồ chết tiệt! Con gái tao mất tích tròn ba năm, tao vất vả lắm mới tìm thấy nó!" "Ngay cả mặt mũi lần cuối cũng chưa kịp nhìn, thế mà mày đã thiêu nó thành tro!" Giám đốc đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát. "Đây là hành vi vi phạm cá nhân của nhân viên thời vụ, việc bồi thường các người tự giải quyết với nhau đi." Hình Bưu cầm tờ thông báo tìm người đập mạnh vào mặt tôi.
Trinh Thám
Kinh dị
0