Lồng ngựk tôi thắt lại.
“Con biết chị ấy sẽ ch*t sao?”
“Biết.”
Niệm Niệm quay đầu lại, đôi con ngươi đen láy nhìn chằm chằm vào tôi.
Con bé nở một nụ cười xa lạ.
“Bọn họ gi*t ch*t chị ấy trên bàn phẫu thuật, con mới sống sót được chứ ạ.”
Tôi ngã ngồi xuống nền gạch ướt sũng, bịt ch/ặt miệng, không dám phát ra tiếng động.
Suốt ba năm, con bé không đợi được bất kỳ ai đến c/ứu mình.
Nó chỉ có thể học cách quan sát, lừa dối, rồi đẩy người khác lên phía trước mình.
Đứa trẻ từng khóc nửa ngày chỉ vì vô tình giẫm ch*t một con kiến, đã mãi mãi ở lại lò mổ đó rồi.
Niệm Niệm khẽ ngâm nga bài đồng d/ao.
Một con nhện rơi xuống bồn tắm, đang vùng vẫy tuyệt vọng trên mặt nước.
Con bé giơ hai ngón tay, ấn con nhện xuống nước.
Con nhện mấy lần nổi lên, lại bị con bé nhấn chìm xuống.
“Niệm Niệm, buông nó ra.”
Con bé ngước mắt nhìn tôi.
“Tại sao ạ?”
“Nó muốn được sống.”
“Ai cũng muốn được sống mà.”
Ngón tay con bé từ từ dùng lực.
“Nhưng luôn phải có một người ch*t trước.”
Con nhện không còn cử động nữa.
Tiếng còi cảnh sát ngoài cửa sổ dần xa dần.
Lục Tranh, Bùi Đông, Hình Bưu và Hứa Mạn đều sẽ phải chịu sự xét xử, những đứa trẻ bị giam giữ cũng đã trở về bên người thân.
Công lý cuối cùng cũng đã bước vào lò mổ đó.
Nhưng nó đã đến muộn mất ba năm.
Tôi bế Niệm Niệm lên, dùng nước sạch rửa cơ thể cho con.
Nước có thể rửa trôi vết m/áu, rửa trôi mùi th/uốc, nhưng không thể rửa sạch sự lạnh lẽo trong đôi mắt con.
Vết s/ẹo mà vực thẳm khắc lên linh h/ồn con, e rằng cả đời này, không bao giờ gột rửa được nữa.