Thấu lòng sau hôn nhân

Chương 4

15/08/2026 13:10

Cổ tay anh nằm trong lòng bàn tay cô, ấm nóng, mạch đ/ập từng nhịp một.

Cô ngước lên, nhìn vào mắt anh, hỏi: “Tư Niên, có phải anh không thích việc em ăn ít quá không?”

Không gian tĩnh lặng trong chốc lát.

Phó Tư Niên nhìn cô, ánh mắt bình thản: “Em nghĩ nhiều rồi.”

Ngay khoảnh khắc giọng anh vừa dứt, trong đầu cô lại vang lên một giọng nói khác thật rõ ràng:

“Cô ấy biết ư?! Không, cô ấy không thể nào biết được. Bình tĩnh. Phó Tư Niên, bình tĩnh.”

Thẩm Tri Ý suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Cô buông tay ra, lùi lại nửa bước, đôi mắt cong cong: “Ồ, vậy chắc là em nghĩ nhiều rồi. Em chỉ hỏi vậy thôi.”

Phó Tư Niên nhìn cô, lông mày khẽ động, dường như không chắc chắn về ý tứ trong lời nói của cô. Sau vài giây, anh nói: “Muộn rồi, đi ngủ đi.”

“Vâng.”

Cô quay người lên lầu, bước chân nhẹ nhàng, đến chính cô cũng không nhận ra khóe miệng mình đang nhếch lên.

Phía sau, Phó Tư Niên đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng cô khuất dần nơi đầu cầu thang, lông mày dần nhíu lại.

Anh giơ tay lên, nhìn cổ tay mình một cái rồi lại hạ xuống.

Cái chạm vừa rồi khiến suy nghĩ trong lòng anh cuộn trào quá lâu.

“Rốt cuộc là cô ấy có biết hay không?”

Anh tự hỏi mình.

Không có ai trả lời.

Còn trên lầu, Thẩm Tri Ý đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, từ từ trượt xuống, vùi mặt vào đầu gối, bờ vai khẽ rung động.

Cô không phải sợ. Cô là muốn cười.

Phó Tư Niên, thái tử gia của giới kinh doanh Bắc Kinh, Phó tổng lạnh lùng đến mức có thể khiến người ta đông cứng,

Hóa ra trong lòng lại chứa một kẻ ngốc, đến việc cô “ăn ít quá” cũng phải bận tâm.

Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, khẽ nói một câu:

“Phó Tư Niên, rốt cuộc anh còn bao nhiêu lời trong lòng chưa nói cho em biết?”

Thăm dò

Thẩm Tri Ý đã mất một ngày để x/ác định rằng mình không hề bị đi/ên.

Cô ngồi trên ghế mây cạnh cửa sổ, nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại mọi chuyện xảy ra từ hôm qua đến hôm nay. Lần đầu nghe thấy “đừng buồn” là trên bàn tiệc tối ở nhà họ Phó khi mu bàn tay cô bị chạm vào. Lần thứ hai nghe thấy “cô ấy ăn ít quá” là vào bữa sáng khi tay cô chạm vào ngón tay anh. Lần thứ ba nghe thấy “cô ấy biết ư?! Không, cô ấy không thể nào biết được” là tối qua khi cô nắm lấy cổ tay anh.

Ba lần, đều là tiếp xúc cơ thể.

Cô cúi đầu, nhìn tay mình.

Nghĩa là, chỉ cần cô và Phó Tư Niên có tiếp xúc da th!t, cô có thể nghe thấy tiếng lòng của anh.

Cô sống hai mươi sáu năm, chưa từng nghe thấy chuyện hoang đường như vậy. Cô thậm chí nghi ngờ mình mắc b/ệnh lạ nào đó, nhưng cô lại biết rõ đó không phải ảo giác.

Âm thanh đó, chính là anh.

Con người Phó Tư Niên này, bề ngoài lạnh như băng, nhưng bên trong lại chứa đầy những suy nghĩ chẳng liên quan chút nào đến sự “lạnh lẽo” đó. Nào là “cô ấy ăn ít quá”, nào là “cô ấy không thể nào biết được”, nào là “bình tĩnh, Phó Tư Niên, bình tĩnh”.

Cô không nhịn được mà cong khóe môi.

Nếu các phu nhân, tiểu thư giới Bắc Kinh biết được “Vị Phó tổng cao không thể với tới” trong miệng họ mà lại như thế này ở phía sau, chắc sẽ rớt cả cằm.

Cô cầm điện thoại lên, mở khung chat với cô bạn thân Tần Minh Nguyệt, gõ vài chữ rồi lại xóa đi. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng gửi một tin:

“Minh Nguyệt, nếu một người bề ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng lại lo lắng cậu ăn ít quá, thì điều đó có nghĩa là gì?”

Tần Minh Nguyệt trả lời ngay lập tức: “Nghĩa là anh ta thích cậu chứ sao. Còn có thể nghĩa là gì nữa?”

Thẩm Tri Ý nhìn dòng chữ này rất lâu.

Tần Minh Nguyệt lại gửi thêm một tin: “Khoan đã, không phải cậu đang nói đến Phó Tư Niên đấy chứ? Hai người chẳng phải kết hôn thương mại sao?”

“Không có, chỉ hỏi vu vơ thôi.” Cô trả lời.

“Hỏi vu vơ? Cậu tin không?” Tần Minh Nguyệt gửi một icon trợn mắt, “Tri Ý, tớ nói cho cậu hay, nếu Phó Tư Niên thực sự có ý với cậu thì cậu nhặt được bảo bối rồi. Vừa đẹp trai vừa giàu, lại còn kiểu 'ngoài lạnh trong nóng'. Đàn ông kiểu này là đắt giá nhất đấy.”

Thẩm Tri Ý đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, không trả lời nữa.

Cô đang nghĩ một vấn đề: Cô nên làm gì đây?

Nếu cô không nghe thấy những tiếng lòng đó, cô có thể an tâm duy trì cuộc hôn nhân đôi bên cùng có lợi này, ba năm hết hạn thì đường ai nấy đi. Nhưng bây giờ cô đã nghe thấy, nghe thấy người đàn ông lạnh lùng đó lo lắng cho bữa sáng của cô, sợ cô chịu ủy khuất, thậm chí khi cô hỏi “có phải anh không thích em ăn ít quá không”, phản ứng đầu tiên của anh là “cô ấy không thể nào biết được”.

Điều này khiến cô không thể xem anh như một “đối tượng giao dịch” nữa.

Cô suy nghĩ một lúc, quyết định tạm thời giả ngốc.

Cô không biết quyết định này đúng hay sai, nhưng ít nhất, trước khi làm rõ Phó Tư Niên rốt cuộc muốn làm gì, cô không muốn “đá/nh rắn động cỏ”.

Thế là, cô bắt đầu “diễn kịch”.

Hôm sau, cô cố tình chỉ ăn vài miếng vào bữa sáng rồi nói no rồi, sau đó quan sát phản ứng của Phó Tư Niên. Quả nhiên, anh đặt đũa xuống, nhìn cô thản nhiên: “Ăn thêm chút nữa đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Tổng tài 3 giây Chương 15
4 Trảm Hương Chương 9
6 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thấu lòng sau hôn nhân

Chương 34
Phó Tư Niên, thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh, người đàn ông trong lời đồn lạnh lùng như băng giá. Đêm tân hôn, Thẩm Tri Ý vô tình chạm vào tay anh, trong đầu bỗng vang lên một giọng nói: “Cuối cùng, cô ấy cũng là của mình rồi.” Cô tưởng mình phát điên, nhưng rồi phát hiện ra chỉ cần tiếp xúc với Phó Tư Niên, cô có thể nghe thấy những lời anh giấu kín trong lòng. “Cô ấy ăn ít quá, ngày mai bảo nhà bếp nấu thêm chút nữa.” Khi Giang Thời Vũ đến lấy lòng, trong lòng anh lại nghĩ: “Cô ta đến đây làm gì, đừng có lại gần Tri Ý.” Hóa ra người chồng cao lãnh cấm dục này, bên trong lại là một kẻ cuồng ghen yêu đương mù quáng. Thẩm Tri Ý giả vờ như không nghe thấy, giằng co qua lại trong sự chênh lệch thông tin giữa “Tôi biết anh đang giả vờ” và “Tôi tưởng em không biết”. Cho đến khi Lục Ngôn Chu say rượu lỡ lời, cô mới biết, hóa ra người đàn ông mặt lạnh này, từ cánh đồng hoa năm mười bảy tuổi cho đến hôn lễ năm hai mươi chín tuổi, đã thầm yêu cô suốt mười hai năm ròng. Bức tranh hoa hướng dương treo trong phòng sách, chiếc nhẫn cầu hôn được chế tác từ món đồ gia truyền của bà nội cô, màn cầu hôn bao trọn cả hòn đảo giữa sông, tất cả đều là chân tình anh đã cất giấu suốt mười hai năm qua.
0