Thấu lòng sau hôn nhân

Chương 22

15/08/2026 13:14

Anh nói: "Ngày hôm đó anh vẽ em, em đứng giữa cánh đồng hoa, gió thổi tung mái tóc em, em đưa tay vuốt tóc rồi quay đầu nhìn anh một cái. Lúc đó em cười, nụ cười đẹp vô cùng."

"Rồi sao nữa?"

"Sau đó anh về nhà, vẽ em suốt ba tháng liền," anh nói, "Vẽ xong thì đóng khung treo trong nhà. Sau này chuyển nhà, bức tranh cũng theo anh. Cứ thế cho đến khi anh cưới được em."

Thẩm Tri Ý nghe vậy, hốc mắt dần đỏ ửng.

"Phó Tư Niên," cô sụt sịt mũi, "Anh là người thế nào mà lại khéo nói đến vậy?"

"Anh không khéo nói," anh đáp, "Anh chỉ là nói cho em nghe sự thật mà thôi."

"..."

Cô cúi đầu, vùi mặt vào bát cơm, lí nhí: "Phó Tư Niên, anh mà còn thế nữa là em khóc thật đấy."

Anh đặt đũa xuống, nhìn cô, nghiêm túc nói: "Vậy thì đừng khóc."

"Em không kiềm chế được."

"Vậy để anh dỗ em."

"Dỗ thế nào?"

Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngày mai đưa em đến phòng tranh, anh dạy em vẽ."

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực: "Thật sao?"

"Thật," anh nói, "Anh chưa từng dạy ai vẽ bao giờ."

"Vậy thầy Phó," cô cong mắt, kéo dài giọng, "Ngày mai mấy giờ lên lớp ạ?"

Anh nhìn đôi mắt lấp lánh của cô, tim trật một nhịp, nói: "Tùy em."

"Vậy thì buổi sáng."

"Được, buổi sáng."

Ngoài cửa sổ, màn đêm dịu dàng, ánh trăng rơi vào phòng khách, kéo dài cái bóng của hai người đang tựa vào nhau.

Phòng tranh của Phó Tư Niên nằm trên tầng ba, Thẩm Tri Ý từng đến một lần, chính là ngày phát hiện ra bức tranh hoa hướng dương đó. Lần này cô quay lại, cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Cạnh cửa sổ phòng tranh đặt hai chiếc ghế, ở giữa là một chiếc giá vẽ. Phó Tư Niên đứng cạnh giá vẽ, tay cầm bút chì, thấy cô bước vào liền vẫy tay: "Qua đây."

Cô bước tới, ngồi xuống ghế, ngước nhìn anh: "Thầy Phó, bài học đầu tiên vẽ gì ạ?"

"Vẽ em."

"Hả?"

"Bài học đầu tiên, vẽ bàn tay của em," anh nói, ngồi xuống cạnh cô rồi trải cuốn sổ phác thảo ra, "Em đặt tay lên bàn đi, anh vẽ cho em xem."

Thẩm Tri Ý đặt tay phẳng trên bàn, hơi căng thẳng nhìn anh. Phó Tư Niên cúi đầu, bút chì sột soạt trên mặt giấy, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn tay cô.

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, soi lên gương mặt nghiêng của anh, phác họa nên những đường nét vô cùng dịu dàng.

Cô nhìn đôi chân mày và ánh mắt tập trung của anh, bỗng nghĩ, người đàn ông này khi nghiêm túc trông thật đẹp trai.

"Đừng nhìn anh," anh không ngẩng đầu mà nói, "Nhìn tay đi."

"Em không nhìn anh," cô chột dạ quay đi, "Em đang nhìn, nhìn ngoài cửa sổ."

"Ngoài cửa sổ có gì?"

"Có, có cây."

"Ừ," anh đáp, bút không ngừng, "Cây đẹp không?"

"Đẹp."

"Đó là thứ anh vẽ đến năm thứ ba mới vẽ được đấy," anh nói, "Em mới vẽ lần đầu, đừng có mơ cao quá, vẽ bàn tay cho tốt trước đã."

"Ồ," cô bĩu môi, "Thầy Phó dạy chí phải."

Khóe miệng anh hơi nhếch lên, không nói gì, bút chì vẫn miệt mài phác thảo những đường nét trên giấy.

Hai mươi phút sau, anh xoay cuốn sổ phác thảo lại cho cô xem.

Trên giấy vẽ bàn tay của cô, mảnh khảnh trắng trẻo, đầu ngón tay hơi khép lại đặt trên mặt bàn, nét vẽ sạch sẽ dứt khoát, mang theo một vẻ dịu dàng tinh tế.

Cô sững người: "Anh vẽ đẹp thật đấy."

"Vẽ bảy năm rồi, sao không đẹp được?" anh nói, "Từ lúc em mười tám tuổi, vẽ đến tận hai mươi sáu tuổi."

Cô đỏ mặt: "Anh, anh vẽ em bảy năm rồi sao?"

"Ừ," anh cúi đầu, cầm lại bút chì, "Trong ngăn kéo có tất cả những bức vẽ về em mà anh từng vẽ."

Cô ngẩn người, vươn tay kéo ngăn kéo dưới giá vẽ.

Trong ngăn kéo, một xấp giấy phác thảo được xếp ngay ngắn. Cô lật từng tờ một, từ cánh đồng hoa năm mười tám tuổi, đến ảnh tốt nghiệp năm hai mươi tuổi, đến bóng nghiêng tại buổi đấu giá năm hai mươi bốn tuổi, và đến bóng lưng ngày đi đăng ký kết hôn năm hai mươi sáu tuổi.

Toàn là cô.

Anh đã vẽ cô suốt bảy năm.

Từ ngày cô còn chưa biết đến sự tồn tại của anh, anh đã luôn dùng cách này để dõi theo cô.

Thẩm Tri Ý nắm ch/ặt những bức tranh, hốc mắt dần đỏ hoe.

"Phó Tư Niên," giọng cô r/un r/ẩy, "Anh, sao anh không nói sớm hơn?"

"Nói ra sợ làm em sợ," anh nói, "Một người lạ mặt bỗng dưng bảo thích em bảy năm rồi, đổi lại là em, em có tin không?"

"Thế, thế còn bây giờ?"

"Bây giờ khác rồi," anh đặt bút chì xuống, nhìn cô, "Bây giờ em là vợ anh. Anh có thể vẽ từ từ, vẽ suốt cả cuộc đời này."

Cô nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được, lăn dài từng giọt.

"Phó Tư Niên," cô nghẹn ngào nói, "Anh đúng là, đồ ngốc to x/ác."

"Ừ," anh vươn tay lau nước mắt cho cô, "Anh là đồ ngốc."

"Đồ ngốc thích em bảy năm, cuối cùng cũng cưới được em về nhà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Tổng tài 3 giây Chương 15
4 Trảm Hương Chương 9
6 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thấu lòng sau hôn nhân

Chương 34
Phó Tư Niên, thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh, người đàn ông trong lời đồn lạnh lùng như băng giá. Đêm tân hôn, Thẩm Tri Ý vô tình chạm vào tay anh, trong đầu bỗng vang lên một giọng nói: “Cuối cùng, cô ấy cũng là của mình rồi.” Cô tưởng mình phát điên, nhưng rồi phát hiện ra chỉ cần tiếp xúc với Phó Tư Niên, cô có thể nghe thấy những lời anh giấu kín trong lòng. “Cô ấy ăn ít quá, ngày mai bảo nhà bếp nấu thêm chút nữa.” Khi Giang Thời Vũ đến lấy lòng, trong lòng anh lại nghĩ: “Cô ta đến đây làm gì, đừng có lại gần Tri Ý.” Hóa ra người chồng cao lãnh cấm dục này, bên trong lại là một kẻ cuồng ghen yêu đương mù quáng. Thẩm Tri Ý giả vờ như không nghe thấy, giằng co qua lại trong sự chênh lệch thông tin giữa “Tôi biết anh đang giả vờ” và “Tôi tưởng em không biết”. Cho đến khi Lục Ngôn Chu say rượu lỡ lời, cô mới biết, hóa ra người đàn ông mặt lạnh này, từ cánh đồng hoa năm mười bảy tuổi cho đến hôn lễ năm hai mươi chín tuổi, đã thầm yêu cô suốt mười hai năm ròng. Bức tranh hoa hướng dương treo trong phòng sách, chiếc nhẫn cầu hôn được chế tác từ món đồ gia truyền của bà nội cô, màn cầu hôn bao trọn cả hòn đảo giữa sông, tất cả đều là chân tình anh đã cất giấu suốt mười hai năm qua.
0