Buổi họp giải trình bãi bỏ trạm diễn ra tại một trung tâm hoạt động ở Mã Công. Trên tường không bày mười hai cuốn sổ ra như "bằng chứng làm giả", mà trình bày theo thứ tự: dữ liệu cảm biến gốc, bản viết tay, bản chép lại sau đó, bằng chứng hỗ trợ bên ngoài và trạng thái ủy quyền. Khải Văn bắt đầu giải thích những điều đã có thể chứng minh: ít nhất bốn cuốn sổ tồn tại việc bổ sung hoặc che đậy, hai lần phát tin bất thường bị trì hoãn, hồ sơ bảo trì của nhà thầu và thời gian sửa chữa tại hiện trường không nhất quán; số cuốn còn lại thuộc về thiếu sót quy trình hoặc sai lệch tiêu chuẩn thời gian, không thể đá/nh đồng tất cả.
Ngọc Phương đứng dậy tiếp lời, thừa nhận bản thân từng chép lại một số trang theo chỉ thị của cấp trên, cũng từng cảm thấy không ổn trong lòng nhưng không tiếp tục truy c/ứu. Cô không bào chữa cho Vương Thanh Lộc, cũng không viết về bản thân như một nạn nhân, chỉ nói: "Lúc đó tôi coi sự phục tùng và bảo vệ địa phương là một, bây giờ tôi biết không phải vậy."
Có người tại hiện trường truy vấn liệu nhân viên quan trắc đã nghỉ hưu Hứa Khôn Hải có bị ảnh hưởng phán đoán do vấn đề sức khỏe hay không. Ngọc Phương trả lời trực tiếp: "Dữ liệu sức khỏe của ông ấy không nằm trong phạm vi ủy quyền, và chúng tôi không có bằng chứng để quy kết sự khác biệt của dữ liệu là do sức khỏe. Xin đừng truy vấn thêm."
Một vị trưởng thôn không hài lòng, nói rằng an toàn công cộng sao lại có những điều không được hỏi. Khải Văn cầm lấy micro: "An toàn công cộng cần thông tin có thể kiểm chứng, không cần dùng b/ệnh sử cá nhân làm bằng chứng thay thế. Hôm nay chúng ta thảo luận về cảm biến, liên lạc vô tuyến, phiên bản trang sổ và hồ sơ công trình."
Hiện trường im lặng.
Đến lượt Khải Văn công khai trách nhiệm của bản thân, anh chiếu bản báo cáo bên ngoài mười năm trước lên, chỉ vào phiên bản thiếu phần chú thích địa phương, thừa nhận bản thân biết rõ có nghi vấn nhưng không để nó đi vào kết luận công khai. Ngọc Phương ngồi dưới khán đài, không hề nói giúp anh một câu "tình hình năm đó phức tạp".
Tiếp đó, kỹ sư bên thứ ba giải thích phương án thẩm định lại thiệt hại khu nuôi trồng và đê chắn sóng. Nguyệt Kiều chọn thẩm định lại trước rồi mới bàn về bồi thường; Thụy Minh yêu cầu công khai giải trình và đính kèm ảnh; dữ liệu của hộ dân ẩn danh chỉ được trình bày bằng mã số; người không tham gia hoàn toàn không xuất hiện trên trang hồ sơ. Chính quyền huyện cũng cam kết sẽ thương lượng bồi thường riêng cho những việc trì hoãn phát tin và khiếm khuyết công trình đã được chứng minh.
Đại diện nhà thầu tại chỗ bày tỏ sẵn lòng chấp nhận kiểm tra lại hồ sơ vật liệu và thi công, nhưng bảo lưu ý kiến về tỷ lệ trách nhiệm. Khải Văn không coi đây là kết thúc vụ án, chỉ ghi vào hồ sơ "tranh chấp tiếp diễn".
Cuối buổi họp, có người cao tuổi hỏi Vương Thanh Lộc có phải cố tình làm hại địa phương không. Ngọc Phương im lặng một lúc mới nói: "Chúng tôi có thể chứng minh ông ấy từng trì hoãn phát tin bất thường một lần với lý do tránh hoảng lo/ạn, cũng có thể chứng minh phương thức xử lý tương tự sau đó đã được sử dụng trong các sự kiện khác. Còn về việc mỗi lần ông ấy nghĩ gì trong lòng, chúng tôi không thể trả lời thay cho người đã khuất."
Câu nói này khiến Khải Văn chấn động. Trước đây, điều gia đình thường làm nhất là giải thích thay cho người vắng mặt, và quyết định thay cho người có mặt xem có nên nói hay không. Bây giờ, Ngọc Phương lần đầu tiên để lại sự "không biết" ở nơi công cộng.
Trước khi kết thúc buổi họp, hai người cùng ký vào biên bản lưu trữ phiên bản trước khi bãi bỏ trạm. Ngọc Phương đẩy tài liệu về phía Khải Văn: "Có dị nghị gì không?"
Khải Văn đọc hết từng trang, chỉ ra một chỗ mã số ẩn danh không khớp với phụ lục. Ngọc Phương sửa tại chỗ, in lại rồi mới ký.
Không có tiếng vỗ tay, cũng không có ai tuyên bố sự thật đã được phơi bày. Nhưng đối với Khải Văn, việc in lại đó quan trọng hơn bất kỳ lời kết luận hoa mỹ nào. Bởi vì họ cuối cùng đã biến "x/ác nhận chung" thành sự chung sức thực sự, chứ không phải một người quyết định xong, người kia chỉ chịu trách nhiệm ký tên.
Sau buổi họp, một ngư dân trẻ tuổi đi đến trước khán đài, hỏi tại sao không thể công khai trực tiếp tất cả lời kể gốc để mọi người tự phán đoán. Khải Văn trả lời, công khai không phải là hình thức duy nhất của sự minh bạch; một số người sẵn lòng cung cấp thông tin vì họ tin rằng phạm vi sử dụng sẽ được tôn trọng, nếu sau đó mở rộng công khai, ngược lại sẽ khiến tương lai không ai dám để lại hồ sơ nữa. Ngọc Phương bổ sung, ẩn danh và rút lại lời khai cũng là một phần của chế độ công cộng, không phải là giảm giá trị của sự thật.
Người phụ trách cuối cùng tuyên bố, chính quyền huyện sẽ thiết lập cửa sổ bồi thường cho những khiếm khuyết về công trình và phát tin có thể x/ác nhận, đồng thời ủy thác cho bên thứ ba không thuộc hệ thống nhà thầu gốc thẩm định lại. Có người hỏi liệu có thể kết thúc tất cả trong vòng một tháng không, Khải Văn nói không đảm bảo. Anh thà để mỗi hộ gia đình có thời gian xem xong dữ liệu rồi mới quyết định muốn bồi thường, kiểm định hay công khai giải trình. Câu "không đảm bảo" này khiến hội trường có chút xôn xao, nhưng Ngọc Phương nhìn anh mỉm cười. Anh của mười năm trước sợ nhất là báo cáo để trống, nay cuối cùng đã có thể thừa nhận ở nơi công cộng rằng, có những quy trình xứng đáng để chờ đợi.
Khi giải tán, Nguyệt Kiều không bắt tay với bất kỳ ai, chỉ mang đơn xin thẩm định lại của bên thứ ba đi, nói rằng về nhà sẽ xem tiếp. Ngọc Phương không đuổi theo yêu cầu bà ký tại chỗ. Khải Văn cũng không dùng thời hạn bãi bỏ trạm để thúc giục. Đối với họ, buổi họp giải trình thực sự hoàn thành không phải là đưa tất cả mọi người vào cùng một cái kết, mà là để mỗi người khi rời đi vẫn giữ được lựa chọn cho bước tiếp theo.