Tám giờ sáng hôm sau, Nghi Đình đã dọn dẹp sạch sẽ bàn làm việc trong kho đông. Trên bàn không có tài liệu gốc, chỉ có bản sao số hiệu của mười một lô gỗ và một hộp bút chì mới. Cô cất điện thoại vào ngăn kéo, nói trước với Quốc Lương: "Hôm nay không chụp người, chỉ chụp vật; nếu bên cung cấp không muốn nêu tên thì chỉ ghi lại kết quả đối chiếu."
Quốc Lương kéo ghế ra: "Ai x/ác nhận trước?"
"Cháu hỏi, chú đối soát."
"Được. Lô tiếp theo sẽ đổi lại."
Nghi Đình khựng lại một chút. Trước đây, các bậc trưởng bối trong gia đình luôn coi cô là người ghi chép, ý kiến cuối cùng vẫn do người lớn tuổi quyết định. Quốc Lương viết việc hoán đổi vai trò vào bảng, cô không nói lời cảm ơn mà chỉ đẩy lô gỗ đầu tiên xuống dưới ánh đèn.
Miếng thẻ bị đóng đinh lại sớm nhất được treo trên một lô gỗ đổ nhập về từ chín năm trước. Góc thẻ có hai dấu đinh, lỗ cũ bên ngoài bị oxy hóa đậm màu hơn, trong khi đinh mới lại dùng loại đinh đầu bằng khác quy cách. Quốc Lương dùng kính lúp quan sát xong, lại lấy một mẩu mẫu mặt c/ắt đã lưu giữ hợp pháp ra so sánh. Vòng năm ở mép ngoài đột nhiên rộng ra, giống như cây cối sau khi bị gió mạnh làm g/ãy đổ đã sinh trưởng trở lại; một phần sợi gỗ còn có vết nứt ép bất thường.
"Cái này không giống khai thác bình thường," ông nói.
Nghi Đình lật phiếu vận chuyển: "Nhập kho tháng Tám năm đó, một tháng trước đó vùng núi Gia Nghĩa có bão gây thiệt hại."
"Đừng dựa vào trí nhớ. Hãy kiểm tra dữ liệu khí tượng và dữ liệu lâm trường."
Họ vào văn phòng tra c/ứu hình ảnh vệ tinh công khai và hồ sơ vận chuyển cũ, chỉ x/ác nhận một khu vực rừng nào đó sau bão quả thực có diện tích lớn cây bị đổ, không chạm vào vị trí chi tiết hơn. Nghi Đình gọi điện cho bên cung cấp năm đó. Đối phương là một người thầu đã nghỉ hưu, hỏi trước: "Cháu có định viết địa điểm ra không?"
Nghi Đình nhìn Quốc Lương một cái: "Không ạ. Chú có thể chỉ đồng ý cho chúng cháu x/ác nhận 'có phải gỗ đổ do bão hay không', không đồng ý công khai địa điểm, chủ đất hoặc hình ảnh."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nói, năm đó đường sá bị c/ắt đ/ứt, thẻ cũ bị ngâm nước hư hỏng, cựu quản lý xưởng Hồng Thế Xươ/ng từng lấy thẻ trắng chưa sử dụng của lô khác treo tạm, nói đợi chứng nhận mới cấp bù sẽ đổi lại. Bên cung cấp đồng ý cung cấp một giấy x/ác nhận nhận hàng đã xóa tên và vị trí, nhưng không muốn công khai địa điểm vùng núi.
Sau khi Nghi Đình cúp máy, đầu bút dừng lại trên giấy: "Nếu lô này là hợp lý, thì mười một lô không phải là cùng một sự việc."
"Vốn dĩ không nên giả định ngay từ đầu là cùng một sự việc."
Cô mím môi: "Lần nào chú nói câu này cũng giống như đang dạy đời người khác."
Quốc Lương bị nghẹn đến mức không cười nổi. Ông suy nghĩ một chút, đẩy ghế của mình lùi lại nửa bước: "Vậy chú đổi cách nói khác. Lô gỗ này nhắc nhở chúng ta, thẻ nhãn sai sót có thể ban đầu là để chữa ch/áy, không có nghĩa là sau này đều có thể được tha thứ."
Nghi Đình lúc này mới tiếp tục viết. Hai người xếp lô đầu tiên vào mục "Ngoại lệ chờ x/ác minh", không đưa ra kết luận.
Đến chiều khi kiểm tra lô thứ hai, sự khác biệt rõ rệt hơn nhiều. Phiếu vận chuyển ghi là gỗ linh sam rừng trồng, nhưng mặt c/ắt lại có đặc điểm của gỗ lá rộng; đường cong nhiệt độ của lò sấy cũng không khớp với loại gỗ có độ dày đó. Kỳ lạ hơn là trọng lượng nhập kho nhiều hơn trọng lượng vào lò sấy hơn sáu trăm kg, nhưng lại không có hồ sơ về việc x/ẻ mép hay sơ chế.
Nghi Đình đặt ba bản hồ sơ cạnh nhau, không chụp ảnh lưu kho ngay mà hỏi Quốc Lương liệu bản sao có đủ để hỗ trợ bước tiếp theo không. Quốc Lương nói đủ, cô mới viết "Tạm thời không điều chỉnh bản gốc" vào danh mục. Cô nói nhỏ: "Trước đây cháu luôn sợ hôm nay không lấy thì ngày mai sẽ mất."
"Còn bây giờ thì sao?"
"Vẫn sợ," cô nói, "Nhưng cháu muốn thử không để nỗi sợ quyết định phương pháp."
Quốc Lương không khen cô, chỉ viết thời gian đối soát của mình vào bên cạnh. Sự kiềm chế đó giống với thứ cô cần hơn là những lời an ủi.
"Chuyện này không phải một cái thẻ là giải thích được," Nghi Đình nói.
Quốc Lương gật đầu. Đúng lúc này, nhân viên cũ A Tiến đi ngang qua cửa, nhìn thấy bản sao trên bàn họ, bước chân khựng lại.
Nghi Đình lập tức lật ngược tờ giấy: "Anh Tiến, chúng em không ghi tên người."
A Tiến không bước vào, chỉ hỏi: "Cô vẫn đang kiểm tra chuyện của năm đó sao?"
"Một số lô cần làm rõ. Anh không muốn nói thì không cần nói."
A Tiến nhìn cô hai giây, ánh mắt chuyển sang Quốc Lương: "Thầy Thái, lúc đó thầy cũng đến kiểm định lấy mẫu phải không?"
Lòng Quốc Lương chùng xuống.
"Đã từng đến."
"Vậy thầy có nhớ mình đã ký vào cái gì không?"
A Tiến nói xong liền bỏ đi, để lại tiếng còi cảnh báo xe nâng lùi phía ngoài xưởng x/ẻ gỗ. Nghi Đình không truy hỏi, chỉ đặt bút xuống.
Quốc Lương nhìn lô gỗ thứ hai, đột nhiên hiểu ra cuộc kiểm kê này không chỉ là khôi phục mười một cái thẻ nhãn. Tên của chính ông, rất có thể cũng đã bị đóng đinh vào một trong những lỗ cũ đó.
Trước khi tan làm, ông chủ động nói: "Ngày mai điều báo cáo kiểm định cũ của thầy ra."
Nghi Đình chỉ hỏi: "Chú chắc chứ?"
"Không chắc nên mới phải xem."
Cô gật đầu, đá/nh dấu hoàn thành vào cột giới hạn kiểm tra hôm nay. Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên họ không phải là chú dẫn cháu làm việc, mà là hai người, mỗi người tự đưa tay mình về phía những bằng chứng có thể gây tổn thương cho chính mình.