Ngày thứ tám, gió mạnh lên, một số chuyến tàu đi Thất Mỹ phải tạm dừng. Công việc giải thể trạm tạm thời chỉ thực hiện kiểm kê trong nhà, còn Lệ Phương thì sắp xếp bốn vụ bồi thường đã được ủy quyền theo trục thời gian.
Cô nhanh chóng nhận ra một quy luật: Hải Nhạc Nghi Khống tạo ra các giá trị quan trắc “bản ổn định” sau khi thiết bị hỏng, sau đó Tư vấn Bồi thường Hải Liên trích dẫn giá trị đó để đá/nh giá xem có đạt điều kiện thời tiết x/ấu hay không; nếu con số bị hạ thấp, trách nhiệm thao tác và bảo dưỡng của phía tàu sẽ tăng lên. Trong bốn vụ thì có ba vụ khớp với mô hình này.
“Nhưng kết quả bồi thường không chỉ nhìn vào độ cao sóng,” Văn Sơn nhắc nhở.
“Đúng. Vì vậy chúng ta chỉ tái thẩm phần bị dữ liệu quan trắc ảnh hưởng.”
Gia đình họ Trần ở Bạch Sa đồng ý để bên thứ ba đá/nh giá lại. Chu Minh Hiền của tàu Kim Thuận Thành cũng bổ sung một bản ghi chép công việc của công ty c/ứu hộ năm đó, nội dung ghi “sóng gió tại hiện trường lớn, không thể cập tàu ngay”. Điều này càng không tương xứng với mô tả “bình ổn” ở mức một phẩy hai mét.
Buổi trưa, phía Tư vấn Hải Liên phản hồi lời mời hội nghị kiểm chứng, bày tỏ sẵn sàng cử đại diện tham dự nhưng yêu cầu cung cấp trước danh sách sự cố đầy đủ và thông tin gia đình.
Lệ Phương từ chối thẳng thừng. “Họ có thể xem chuỗi quan trắc đã khử định danh. Thông tin cá nhân chưa được ủy quyền thì không đưa.”
Đối phương trả lời rằng không thể chịu trách nhiệm giải trình nếu thiếu bối cảnh đầy đủ.
“Vậy đưa thư phản hồi này vào tài liệu hội nghị nhé?” Văn Sơn hỏi.
“Chỉ ghi là họ từ chối giải trình trong điều kiện khử định danh, không công khai tên người phụ trách.”
Văn Sơn gật đầu.
Buổi chiều, họ xử lý cuốn K và L. Hai cuốn này có niên đại mới hơn, th/ủ đo/ạn sửa đổi tinh vi hơn: không tẩy xóa trên bản giấy nữa mà nhà thầu in ra “bản tóm tắt sửa đổi”, nhân viên trực ca chép lại theo đó. Vết hằn trên giấy không nhìn ra giá trị gốc, mà phải dựa vào nhật ký điện tử để tìm sự khác biệt.
Văn Sơn tìm thấy một ổ cứng đã loại biên từ tủ mạng cũ cạnh phòng máy nén, giao cho nhân viên kỹ thuật làm ảnh đĩa chỉ đọc theo quy trình. Nhật ký hệ thống khôi phục được cho thấy tài khoản Hải Nhạc đã đăng nhập sau nhiều vụ sự cố, xuất dữ liệu đã sửa hàng loạt.
“Thế này là đủ rồi,” Lệ Phương nói xong lại khựng lại, “Không, còn thiếu một việc.”
“Việc gì?”
“Ai ra lệnh biến cách làm này thành quy trình thường nhật.”
Họ không cần đoán. Trong biên bản cuộc họp do Triệu Khải Minh cung cấp, lãnh đạo Hải Nhạc từng yêu cầu rõ ràng với nhân viên thường trú: “Nếu gặp hiện tượng thiết bị trôi tín hiệu trong thời gian sự cố, thống nhất sử dụng giá trị do bộ phận bảo trì phán đoán, không lưu lại nhiều phiên bản báo cáo để tránh phát sinh tranh chấp trách nhiệm.”
Câu này trực diện hơn nhiều so với “tránh khác biệt” trước đó.
Văn Sơn nhìn tài liệu, đột nhiên nói: “Nếu mười năm trước chúng ta có tờ này, liệu có không ly hôn không?”
Lệ Phương không trả lời ngay.
Tiếng gió ngoài trạm rít qua khe cửa. Cô cất tài liệu vào túi. “Có lẽ vẫn sẽ ly hôn thôi.”
Văn Sơn ngẩng đầu.
“Tàu Kim Thuận Thành chỉ là phóng đại vấn đề vốn có,” cô nói, “Anh gặp áp lực thì im lặng, em gặp bất an thì ép anh thừa nhận. Không có tờ tài liệu này, chúng ta cũng sẽ đụng độ ở những chuyện khác thôi.”
Văn Sơn cười khẽ. “Câu trả lời này không lãng mạn lắm.”
“Chúng ta đều hơn năm mươi tuổi rồi, không cần lấy sự cố để viết một phiên bản đẹp đẽ hơn cho hôn nhân đâu.”
Ông gật đầu.
Lệ Phương nói thêm: “Nhưng có một việc em cần sửa.”
“Việc gì?”
“Trước đây em luôn nói với bạn bè chung rằng anh gây ra lỗi bồi thường vụ đó mà không chịu nhận nên chúng ta mới ly hôn. Đó là em biến phán đoán của mình thành toàn bộ sự thật.”
Văn Sơn không nói ngay “không sao đâu”.
“Anh muốn em xử lý thế nào?” cô hỏi.
Câu hỏi này khiến ông suy nghĩ một hồi.
“Không cần đi đính chính từng người. Sau này có ai hỏi, cứ nói chuyện còn phức tạp hơn những gì em từng kể. Đừng thay anh nói rằng anh đã tha thứ.”
“Được.”
“Anh cũng sẽ không nói với ai rằng năm đó tại em ép quá nên anh mới không nói.”
“Được.”
Hai người thu hồi lại câu chuyện mà mình đã quen kể suốt nhiều năm, không đổi lấy một phiên bản mới bóng bẩy hơn.
Chập tối, Lệ Phương nhận được tin nhắn từ gia đình họ Trần ở Bạch Sa. Bà Trần quyết định cho tái thẩm bồi thường nhưng vẫn giữ ẩn danh. Bà chỉ viết: “Chúng tôi không muốn lên báo, chỉ muốn tính lại những gì cần tính một lần nữa.”
Lệ Phương để câu nói đó trong hồ sơ liên lạc cá nhân, không đưa vào bài thuyết trình.
Văn Sơn hỏi: “Rất hợp làm tiêu đề, không dùng sao?”
“Chính vì quá hợp nên mới không được lấy tr/ộm.”
Ông cười.
Đêm đó, họ thiết lập năm lớp dữ liệu cho mười hai cuốn sổ: “Ảnh trang gốc”, “Vết hằn nhận diện được”, “Nguồn điện tử”, “Hồ sơ sửa đổi” và “Phạm vi ủy quyền”. Không lớp nào có thể ghi đ/è lên lớp nào.
Văn Sơn nói: “Trạm mới sau này cũng phải làm theo cách này.”
Lệ Phương nhìn ông. “Anh định đề xuất?”
“Anh có thể đưa ra đề xuất kỹ thuật. Có áp dụng hay không là để họ đá/nh giá.”
“Không giống anh chút nào.”
“Không giống chỗ nào?”
“Trước đây anh sẽ làm luôn một bộ rồi bảo mọi người đây là cách tốt nhất.”
Văn Sơn cười nhẹ. “Vậy em có thể phản đối trước.”
“Em sẽ làm thế.”
Lần này, từ “phản đối” nghe không còn giống dấu hiệu rạn nứt mối qu/an h/ệ, mà chỉ là một vị trí cần có trong sự hợp tác.