Sáng ngày thứ tư, Chí Thành lục từ đáy một thùng giấy dán nhãn "Dây cáp phế liệu" ra một cuộn giấy nhiệt kiểu cũ. Cuộn giấy đã ố vàng, mép giấy quăn lại, nhưng vẫn giữ được một chuỗi thông số gốc do máy đo thính lực tự động in ra. Nghi Đình đứng bên cạnh, không đưa tay ra, chỉ hỏi: "Đây có được coi là một phần của b/ệnh án không?"
"Là dữ liệu kiểm tra gốc."
"Vậy trước tiên hãy x/ác nhận xem đó là của những ai."
Họ dùng số thứ tự máy của năm đó và thời gian chờ khám để đối chiếu, tìm ra năm hải viên. Một trong số họ đã yêu cầu rút lui hoàn toàn, Chí Thành lập tức cuộn đoạn đó lại, không chép, không chụp, cũng không đưa vào bảng phiên bản sau này. Nghi Đình nhìn hành động của ông, trong lòng lại xuất hiện cảm giác xa lạ đó: cha không phải đột nhiên biến thành một người khác, mà là trong "quy trình" mà ông vốn tin tưởng, bắt đầu xuất hiện thêm một cánh cửa do chính đương sự quyết định.
Trong bốn đoạn thông số còn lại, có một đoạn đặc biệt bất thường. Trên biểu đồ không có đường cơ sở, nhưng trong dữ liệu kiểm tra lại sau đó nửa năm lại xuất hiện một đường cong trước đó rất ngay ngắn. Theo quy trình của phòng khám, nếu đường cơ sở bị mất, lần kiểm tra lại chỉ có thể ghi chú là "thiếu dữ liệu gốc", không được phép dựa vào trí nhớ để vẽ bù.
Chí Thành nhìn chằm chằm vào đường kẻ đó rất lâu. "Có lẽ đây là do bác sĩ Hoàng vẽ."
Bác sĩ Hoàng là người phụ trách tiền nhiệm của phòng khám, đã qu/a đ/ời bảy năm trước. Nghi Đình hỏi: "Cha từng thấy ông ấy làm vậy chưa?"
"Một lần."
Không gian bỗng yên tĩnh.
Chí Thành kể, đó là hơn hai mươi năm trước, một thợ máy tàu viễn dương cần rời tàu gấp. Công ty vận tải yêu cầu ông hoàn thành hồ sơ sức khỏe trước khi nghỉ việc, khổ nỗi phòng khám lại làm mất tờ giấy in kết quả kiểm tra lần đầu khi di chuyển máy móc. Bác sĩ Hoàng cầm lấy bản ghi chép tay tại phòng khám của mình, vẽ bù một đường cơ sở, bên cạnh ghi chú "Tái tạo dựa trên giá trị chép tay trong ngày". Lúc đó mọi người đều nghĩ chỉ là bổ sung lại dữ liệu bị mất để hải viên có thể hoàn tất thủ tục rời tàu.
"Có để lại ghi chú không ạ?" Nghi Đình hỏi.
"Cha nhớ là có."
"Còn bây giờ?"
"Không có."
Họ tìm khắp các túi giấy liên quan nhưng không thấy tờ ghi chú đó. Sắc mặt Nghi Đình trở nên lạnh lùng. "Vậy người nhìn thấy sau này chỉ còn lại một tờ giấy trông giống như đường vẽ gốc."
"Đúng."
"Lúc đó cha không phản đối sao?"
Chí Thành im lặng một lúc. "Không. Cha còn giúp chuyển thông số sang bảng mới."
Trong ngựk Nghi Đình trào dâng sự gi/ận dữ quen thuộc. "Cha lúc nào cũng cảm thấy chỉ cần mục đích không phải là hại người thì có thể làm trước..."
Chí Thành đột ngột ngẩng đầu. "Con có thể tức gi/ận, nhưng đừng nhồi nhét chuyện của hai mươi năm sau vào lựa chọn của cha ngày hôm đó."
Nghi Đình khựng lại.
"Sai lầm của cha lúc đó là không yêu cầu làm cho dấu ghi chú tái tạo không thể bị gỡ bỏ." Ông nói, "Nhưng cha làm không phải vì muốn giúp công ty vận tải bồi thường ít đi. Nếu con muốn điều tra, hãy điều tra xem cha đã làm gì, đừng quyết định thay cha lý do tại sao cha làm như vậy."
Câu nói này khó nghe nhưng lại chính x/ác hơn bất kỳ lời phản bác nào. Nghi Đình nắm ch/ặt bút, rất lâu sau mới nói: "Được. Vậy con rút lại nhận định 'cha chỉ muốn giúp công ty vận tải'."
Chí Thành không lộ ra vẻ chiến thắng, chỉ gật đầu một cái.
Hai người liệt kê "Tái tạo đường cơ sở" thành một loại phiên bản riêng biệt. Họ tìm thấy cuốn sổ ghi chép khám b/ệnh năm đó của bác sĩ Hoàng, trong kẽ giấy vẫn còn sót lại một dòng chữ bằng bút chì: "Mất giấy đường cơ sở, vẽ bù dựa trên giá trị chép tay, phải giữ lại ghi chú." Câu nói này mang lại trọng lượng khác cho sự kiện ban đầu: bác sĩ Hoàng không phải muốn làm giả dữ liệu bình thường, mà là cố gắng khắc phục sự cố mất mát, hơn nữa còn yêu cầu rõ ràng phải để lại nguồn gốc.
Vấn đề thực sự là ghi chú đó sau này đã biến mất.
Điều bất thường hơn nữa là trong mười lăm tờ biểu đồ thính lực có vấn đề, lại có đến chín tờ sử dụng kiểu định dạng đường kẻ gần như giống hệt với lần "vẽ bù" đó. Có người đã biến một trường hợp ngoại lệ thành một phương pháp có thể sao chép.
Nghi Đình lấy bảng phiên bản ra, thêm vào mục đầu tiên một cột "Lý do vẽ bù và nguồn gốc có thể x/ác minh được hay không". Chí Thành nhìn một lúc rồi nói: "Cột này rất hay."
"Không cần khen con."
"Cha chỉ đang nói về cái cột đó thôi."
Nghi Đình không nhịn được mà mỉm cười, nhưng lập tức thu lại. Giữa cha và con gái vẫn còn quá nhiều thứ chưa được xử lý, không thể vì một cái cười mà giả vờ như đã lật sang trang mới. Nhưng khoảnh khắc đó khiến cô nhận ra rằng, điều tra sự thật không phải là tô đen tất cả những vùng màu xám. Có người có thể vì lòng tốt mà để lại lỗ hổng, cũng có người sau nhiều năm lại biến lỗ hổng đó thành công cụ.
Chiều tối, họ đá/nh dấu lần vẽ bù đó của bác sĩ Hoàng là "Có thể giải thích, nhưng quy trình chưa đầy đủ", không tẩy trắng cho ông, cũng không coi đó là trách nhiệm khởi đầu cho việc làm giả sau này. Trước khi rời đi, Chí Thành chủ động bỏ cuốn sổ ghi chép vào phong bì không thể tùy tiện lấy ra.
"Lần này, ghi chú không được phép bị lấy mất nữa."
Nghi Đình nhìn ông niêm phong miệng túi, lần đầu tiên cô cảm thấy câu nói này không chỉ đơn thuần nói về tài liệu. Đó cũng đã trở thành một nguyên tắc x/ác minh mới.