Tảng đ/á nặng trĩu đ/è cong sống lưng nàng ta.
Cứ mỗi bước đi, nàng ta lại thổ ra một ngụm m/áu.
Cha tiện tay đắp lại tấm chăn cho tôi.
“Chiêu Chiêu à, thấy chưa?”
“Đây chính là kết cục của việc không chịu ngủ yên, cứ thích tranh giành hơn thua.”
“Sự thái bình của nhà họ Tô chúng ta ngày nay, tất cả đều nhờ vào việc con ngủ mà có được.”
“Nếu ngày nào đó con ngủ không đủ.”
“Cha sẽ đích thân đi đ/ập nát cái chuông báo sáng của Thiên Cơ Các!”
Quãng đời còn lại, Tô D/ao chỉ có thể bị giam cầm nơi cực địa mà chịu khổ sai.
Lưu ảnh phù ch/áy hết, gió tuyết trên bình nguyên băng giá cũng theo đó tan biến.
Còn ở kinh thành cách xa vạn dặm, trong đại viện nhà họ Tô, nắng ấm vẫn đang dịu dàng chiếu rọi.
Tôi kéo tấm chăn mỏng, phủ lên mặt mình.
Trong gia tộc huyền học từng cần cù nhất này, cuối cùng tôi cũng đã chiếm trọn được chiếc giường thoải mái nhất thiên hạ.
Trời có sập xuống, cũng phải đợi tôi ngủ dậy rồi hãy nói.