Sau khi bị ép leo lên độ cao 4500 mét, tôi bị bố mẹ vứt lại giữa lưng chừng núi vì sốc độ cao.
“Còn một tiếng nữa là mặt trời mọc rồi, cảnh tượng 'núi vàng nắng rọi' mà em trai con mong đợi suốt hai tháng nay không thể vì con mà hỏng bét được.”
Ngay khoảnh khắc cánh cửa xe đóng sập lại, giọng nói của mẹ cũng im bặt.
Đến được b/ệnh viện dưới chân núi đã là chuyện của một tiếng sau.
Bác sĩ nói phù phổi có thể chuyển biến x/ấu bất cứ lúc nào, cần phải thở oxy và nhập viện ngay lập tức, tốt nhất là sớm liên lạc với người nhà để làm thủ tục.
Trước mắt tôi tối sầm lại, phải nhấn mấy lần mới gọi được cho bố mẹ.
Năm phút trôi qua, trong những tiếng tút tút kéo dài, hơi thở của tôi dần trở nên khó nhọc.
Có lẽ họ đang lái xe nên không tiện nghe máy, tôi lại gọi cho chị gái đã ra ngoài từ sớm.
“Chị, em bị sốc độ cao rồi, giờ đang ở b/ệnh viện...”
Lời còn chưa dứt đã bị chị ấy thiếu kiên nhẫn c/ắt ngang:
“Đến b/ệnh viện rồi thì còn nói với chị làm gì?”
“Chị đang bận chụp ảnh cho em trai đây, không có chuyện gì thì cúp máy nhé.”
Trước khi cuộc gọi kết thúc, từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng mẹ hò hét:
“Đổi góc máy bên cạnh đi, Tiểu Bảo nói muốn hậu cảnh phong phú hơn một chút...”
Tiếng “tút tút” khiến màng nhĩ tôi tê dại.
Trang cuộc gọi biến mất, nhóm chat [Gia đình mãi mãi] hiện lên tin nhắn mới.
Đó là ảnh chụp chung của bố mẹ, chị gái và em trai trước cảnh “núi vàng nắng rọi”.
Tin nhắn phía trên là lời cầu c/ứu tôi gửi đi khi bị sốc độ cao mà không liên lạc được với họ.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, không một lời hồi đáp.
...
Bốn giờ sáng, sau cả đêm đ/au đầu, tôi vừa chìm vào giấc ngủ chập chờn thì bị ánh đèn chói lóa làm tỉnh giấc, thái dương đ/au nhức từng hồi.
“Lục Cảnh Xuyên, đừng nằm ườn nữa, mau dậy thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi xem 'núi vàng nắng rọi' thôi.”
Tôi gắng gượng ngồi dậy:
“Mẹ, con hình như bị sốc độ cao thật rồi, có thể không...”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Cảnh Minh vẫn còn đang ngủ đấy.”
Mẹ trừng mắt ngắt lời tôi.
“Đừng tìm cớ lười biếng, lát nữa con dọn dẹp xong thì gọi nó dậy.”
Ánh đèn huỳnh quang trong homestay sáng chói mắt.
Mẹ chỉ chăm chăm muốn để đứa em trai song sinh ngủ thêm một chút mà không hề nhận ra sắc mặt tái nhợt rõ rệt của tôi.
Căn phòng nhỏ tôi được chia đầy ắp hành lý.
Chị gái Lục Tri D/ao hết lần này đến lần khác chỉnh máy ảnh, thay ống kính, lấy nét.
Bố lục lọi trong vali tìm món ăn vặt em trai thích rồi nhét đầy vào ba lô leo núi.
Không một ai phát hiện ra tôi đang không khỏe, dù chỉ là một câu “sắc mặt con có vẻ không ổn” cũng không có.
Ánh mắt họ nhìn tôi như thể việc tôi vẫn nằm trên giường không cử động là đã phạm phải tội lỗi tày đình.
Tôi nặn ra tiếng từ cổ họng đang sưng đ/au:
“Con bị sốc độ cao rồi, không thể leo lên cao được nữa. Hay là mọi người cứ đi đi.”
Chị gái liếc nhìn tôi, giọng điệu lạnh lùng vô cùng:
“Lại giả vờ. Ăn ở đi lại ai cũng như ai, chỉ có mình mày là đặc biệt.”
Tôi nắm ch/ặt tấm ga trải giường: “Chị, trước khi đi chúng ta đã thỏa thuận rồi mà.”
“Em không thể lên độ cao trên 4500 mét.”
Khi ở nhà làm kế hoạch, tôi đọc được rằng những người bị viêm mũi khi lên độ cao lớn sẽ bị sốc độ cao nghiêm trọng, suýt chút nữa thì không c/ứu kịp.
Lúc đó chị gái bảo đừng nghe những lời hù dọa trên mạng, chỉ cần chú ý không chạy nhảy thì sẽ không dễ bị sốc độ cao.
Bố mẹ cũng nói: “Khó khăn lắm mới tốt nghiệp, Cảnh Minh cứ mong chờ được đi xem 'núi vàng nắng rọi'. Đến lúc đó con thực sự không khỏe thì cứ ở lại dưới chân núi đợi chúng ta.”
Đây là lần đầu tiên cả nhà đưa tôi đi du lịch cùng.
Tôi không muốn làm mất hứng nên cuối cùng đã đồng ý.
Để thuận tiện cho việc dậy sớm đón bình minh, mẹ đã đặt homestay ở lưng chừng núi gần nhất, độ cao gần chạm ngưỡng 4000 mét.
Ngay khi làm thủ tục nhận phòng hôm qua, tim tôi đã bắt đầu đ/ập nhanh bất thường.
Chị gái mân mê chiếc máy ảnh trong tay, không nhìn tôi nữa:
“Không muốn đi thì cứ nói thẳng. Cảnh Minh chỉ muốn chụp một tấm ảnh gia đình trước cảnh 'núi vàng nắng rọi' thôi mà.”
“Lục Cảnh Xuyên, mày bịa ra cái lý do này để làm mất hứng Cảnh Minh, là đang trả th/ù nó vì không chiều theo ý mày đi Đại Lý phải không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào chị ấy, tầm nhìn trở nên mờ mịt vì thiếu oxy.
Không phải em trai không chiều theo ý tôi.
Mà là chị ấy và bố mẹ đã không thực hiện lời hứa đưa tôi đi xem hồ Nhĩ Hải.
Ngày nhận được giấy báo nhập học, bố mẹ hỏi chúng tôi muốn đi du lịch ở đâu.
Trước khi lên cấp ba, họ nói chỉ cần tôi thi đỗ trường 985, sẽ đưa tôi đi xem hồ Nhĩ Hải ở Đại Lý mà tôi đã mong chờ suốt mười mấy năm.
Tôi cầm tờ giấy báo nhập học của ngôi trường hàng đầu cả nước, ấp úng mở lời:
“Con muốn đi Đại Lý...”
Còn chưa nói hết câu đã bị em trai phấn khích ngắt lời:
“Con muốn đi xem 'núi vàng nắng rọi'!”
Tôi nhìn vào tờ giấy báo nhập học trong tay em trai.
Trường dân lập hệ đại học.
Em trai nhận ra ánh nhìn của tôi, mỉm cười nói:
“Bố mẹ, bố mẹ sẽ không vì con thi không tốt mà không đưa con đi đấy chứ?”
Mẹ xoa đầu nó.
“Sao có thể chứ? Mẹ đặt vé máy bay ngay đây.”
Bố cũng lớn tiếng an ủi: “Dù Cảnh Minh thi cử thế nào, bố mẹ đều yêu con.”