Ngay cả công ty mà tôi đã phải đá/nh đổi nửa đời người mới gây dựng được, cũng bị mặc định là nên chia cho nó một nửa.
Vì nó là em trai, còn tôi là chị gái.
Cho nên tất cả những gì tôi có, sinh ra đã là của nó.
Cảnh sát bước lên: “Có chuyện gì, về đồn rồi hãy nói tiếp.”
Thẩm Gia Hứa bị nắm ch/ặt cánh tay, cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
Nó vùng vẫy dữ dội, gào lên với người ngoài cửa:
“Mẹ! C/ứu con!”
Giây tiếp theo, mẹ tôi từ cuối hành lang lao tới.
Có lẽ vì chạy quá gấp, tóc bà rối bời, chiếc giày dưới chân cũng rơi mất một chiếc.
Bà dang rộng hai tay chắn trước mặt cảnh sát:
“Không được bắt nó!”
“Số tiền đó là Thẩm Tri Ý đồng ý cho nó! Chúng tôi đều là người một nhà, lấy tiền trong nhà thì tính là biển thủ cái gì?”
Tôi bình tĩnh nhắc nhở bà: “Đó là vốn của công ty, không phải tài khoản cá nhân của con.”
Mẹ tôi căn bản không nghe lọt tai.
Bà quay người lao tới trước mặt tôi, giơ tay t/át tôi một cái.
Trên mặt truyền đến cảm giác đ/au rát.
Mẹ tôi chỉ vào mũi tôi, tức gi/ận đến mức r/un r/ẩy toàn thân:
“Mày nhất định phải ép ch*t em trai mày mới vừa lòng đúng không?”
“Nó chỉ là thua bạc một chút tiền, chứ có gi*t người phóng hỏa đâu! Mày có bản lĩnh như vậy, ki/ếm lại tám triệu nữa không được à?”
Tôi tức đến mức bật cười.
“Vậy nên nó n/ợ tiền, các người liền hạ đ/ộc con?”
“Vậy nên con ch*t rồi, công ty và căn nhà đều có thể mang đi trả n/ợ cho nó?”
Ánh mắt bà thoáng né tránh.
Rất nhanh sau đó, lại tỏ vẻ lý lẽ hùng h/ồn: “Chúng tao không muốn mày ch*t, chỉ là muốn mày đổ b/ệnh một trận, tạm thời giao công ty cho Gia Hứa quản lý thôi.”
“Mày là chị, giúp nó một tay thì đã sao?”
“Hơn nữa mày từ nhỏ đã có bản lĩnh, mất công ty rồi vẫn có thể ki/ếm lại được. Gia Hứa thì khác, nếu nó bị bọn đòi n/ợ bắt được, cả đời này coi như h/ủy ho/ại rồi!”
Tôi sững sờ nhìn bà.
Hóa ra, đây chính là câu trả lời.
Không phải bà không biết tôi sẽ bị tổn thương.
Mà là trong lòng bà, tôi có bản lĩnh, nên đáng đời bị vắt kiệt.
Thẩm Gia Hứa vô dụng, ngược lại trở thành lý do để bà hy sinh tôi.
Hốc mắt tôi cay xè, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi xuống.
“Mẹ.”
“Cách bà c/ứu nó, chính là h/ủy ho/ại con sao?”
Bà ta há miệng.
Chưa kịp trả lời, Thẩm Gia Hứa đang bị cảnh sát kh/ống ch/ế đột nhiên hét lớn:
“Th/uốc là mẹ m/ua, kế hoạch cũng là do bà ấy nghĩ ra!”
Mẹ tôi quay phắt lại, không thể tin nổi nhìn nó.
“Gia Hứa, con nói cái gì vậy?”
Để thoát tội, đứa con trai bà cưng chiều nhất.
Cuối cùng đã chĩa d/ao về phía bà.
Trên mặt mẹ tôi không còn chút m/áu.
Bà lảo đảo bước đến trước mặt Thẩm Gia Hứa, nắm ch/ặt lấy cánh tay nó:
“Gia Hứa, con sợ đến lú lẫn rồi sao?”
“Rõ ràng là con nói bọn đòi n/ợ muốn ch/ặt tay con, c/ầu x/in mẹ giúp con nghĩ cách!”
Thẩm Gia Hứa lập tức hất tay bà ra.
“Con bảo mẹ nghĩ cách ki/ếm tiền, chứ không bảo mẹ hạ đ/ộc chị con!”
“Th/uốc là mẹ nhờ người m/ua, yến sào cũng là mẹ hầm, liên quan gì đến con?”
Hai người trước mặt bao nhiêu người, bắt đầu đổ lỗi cho nhau.
Ngày hôm trước, họ còn đang mưu tính cách chia chác căn nhà và công ty của tôi.
Giờ đây chuyện bại lộ, cái gọi là tình mẫu tử lại mỏng như tờ giấy, chọc một cái là rá/ch.
Mẹ tôi tức đến mức môi r/un r/ẩy:
“Đồ không có lương tâm này! Mẹ làm tất cả những điều này là vì ai?”
“Mười lăm triệu con n/ợ, là ai phải chạy vạy khắp nơi nghĩ cách?”
“Bây giờ con muốn đổ hết mọi chuyện lên đầu mẹ sao?”
Thẩm Gia Hứa tránh ánh mắt bà, cứng cổ nói:
“Vốn dĩ là bà làm.”
“Hơn nữa không phải bà luôn nói, chị sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, công ty nhất định phải để lại cho con sao?”
“Là bà nói chỉ cần chị ấy xảy ra chuyện, con chính là người thừa kế duy nhất của chị ấy!”
Tất cả mọi người trong phòng họp đều nhìn về phía mẹ tôi.
Bà ta hoàn toàn hoảng lo/ạn.
“Nó nói bậy!”
“Các đồng chí cảnh sát, nó vì thoát tội mà cái gì cũng dám nói, các anh không được tin nó!”
Bà ta lại lao đến nắm lấy tay tôi.
“Tri Ý, con hiểu mẹ nhất mà.”
“Mẹ chỉ là thiên vị hơn một chút, nhưng trên đời này làm gì có người mẹ nào thực sự muốn gi*t con gái mình?”
Tôi từ từ rút tay ra.
“Có đấy.”
“Không phải bà sao?”
Nước mắt trong mắt bà ta trào ra.
“Lúc con nhỏ bị ốm, là ai thức trắng đêm trông nom con? Sau khi cha con mất, là ai thắt lưng buộc bụng nuôi con ăn học?”
“Lúc con khởi nghiệp không có tiền, mẹ thậm chí còn b/án cả nhẫn cưới!”
“Những điều tốt mẹ làm cho con, con quên hết rồi sao?”
Sao tôi có thể quên được?
Chính vì không quên, nên bây giờ mới đ/au đớn đến thế.
Tôi luôn nghĩ rằng, người không bao giờ làm hại mình trên đời này chính là bà.
Cho nên những thứ bà bưng đến, tôi chưa bao giờ nghi ngờ, ngửa cổ uống cạn.
Cho nên bà bảo tôi ký tên, tôi thậm chí không cần xem nội dung.
Tôi đã tự tay dâng tất cả điểm yếu của mình vào tay bà.