Anh ta lảo đảo lùi lại hai bước, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.
Anh ta cuối cùng cũng hiểu ra.
Tôi không phải đang gi/ận dỗi.
Tôi thật sự, không cần anh ta nữa.
Chu Mộc Bạch không về nước.
Anh ta ở lại Paris, đứng ngoài cuộc sống của tôi.
Anh ta không còn xông đến tìm tôi một cách bốc đồng nữa, mà chỉ xuất hiện ở góc phố dưới căn hộ của tôi mỗi ngày.
Sáng tôi ra ngoài đi học, anh ta đứng dưới gốc cây ngô đồng.
Tối tôi họp xong với đội ngũ trở về nhà, anh ta vẫn đứng đó.
Mùa thu Paris hay có mưa, anh ta thường không che ô, mặc cho nước mưa lạnh buốt thấm ướt tóc và áo khoác, cả người trông như một bức tượng bị bỏ rơi.
Anh ta g/ầy đi rất nhanh, hốc mắt trũng sâu, không còn là thiên chi kiêu tử hiên ngang, cao ngạo ngày nào nữa.
Tôi làm ngơ.
Sự thâm tình, nỗi hối h/ận của anh ta, đối với tôi mà nói, đều như một vở kịch c/âm không liên quan đến mình.
Trái tim tôi, ngay từ khoảnh khắc ký vào đơn ly hôn, đã ch*t rồi.
Đống hỗn độn ở trong nước cuối cùng cũng truyền đến tai Chu Mộc Bạch thông qua luật sư của anh ta.
Việc Lâm Vãn "đại náo thiên cung" khiến danh tiếng nhà họ Chu tụt dốc không phanh, giá cổ phiếu công ty cũng bị ảnh hưởng.
Cha của Chu Mộc Bạch, người đàn ông luôn coi trọng thể diện, đã tức gi/ận đến mức phải nhập viện.
Để dập tắt scandal, cũng là để trấn an "kẻ đi/ên" Lâm Vãn, nhà họ Chu đã thỏa hiệp sau khi Lâm Vãn đưa ra một tờ giấy chứng nhận mang th/ai giả.
Họ đưa cho Lâm Vãn một khoản tiền bồi thường lớn, đồng thời tuyên bố với bên ngoài rằng đây chỉ là "một sự hiểu lầm".
Chu Mộc Bạch biết tin này vào một đêm mưa.
Anh ta cuối cùng không nhịn được nữa, xông đến dưới căn hộ của tôi, bấm chuông cửa liên hồi.
Tôi không quan tâm.
Anh ta đứng trong mưa lớn, dùng bàn tay lạnh ngắt, gọi điện cho tôi không ngừng.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là tiếng gào thét kìm nén sự tức gi/ận và tuyệt vọng, đây cũng là lần đầu tiên anh ta hét vào mặt tôi.
"Tại sao em không nói cho anh biết! Tại sao em không nói cho anh biết cô ta lại đi/ên cuồ/ng đến thế!"
"Em sớm biết cô ta sẽ đến làm lo/ạn đúng không? Em cứ trơ mắt nhìn anh bị cô ta h/ủy ho/ại, nhìn nhà họ Chu trở thành trò cười, em vui vẻ lắm sao?!"
Tiếng mưa trộn lẫn với những lời chất vấn của anh ta, ồn ào và chói tai.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn người đàn ông gần như suy sụp dưới mưa, giọng không chút gợn sóng.
"Chu Mộc Bạch, đây là kịch bản của anh, diễn viên là anh, đạo diễn cũng là anh, giờ diễn hỏng rồi, tại sao khán giả phải chịu trách nhiệm?"
"Anh tự tay đưa d/ao cho cô ta, giờ bị cô ta đ/âm một nhát, lại quay sang trách tôi là người ngoài cuộc không nhắc nhở anh sao?"
"Tôi vui hay không, liên quan gì đến anh?"
Đầu dây bên kia, im lặng như tờ.
Chỉ còn tiếng mưa rơi trên mặt đất và tiếng thở dốc nặng nề, nghẹn ngào của anh ta.
Sự tuyệt vọng của anh ta, không còn có thể khơi dậy một chút gợn sóng nào trong lòng tôi nữa.
Tôi cúp điện thoại, kéo rèm cửa lại.
Lâm Vãn sau khi lấy được tiền và làm lo/ạn nhà họ Chu thành công, vẫn không dừng tay.
Cô ta h/ận tôi.
Trong mắt cô ta, nếu không phải tại tôi, Chu Mộc Bạch sẽ không thiết kế thân phận "Chu Dực Thần" để lừa dối cô ta.
Nếu không phải tôi "nhẫn tâm" rời đi, Chu Mộc Bạch sẽ mãi là "cây ATM anh trai" của cô ta.
Chính tôi đã cư/ớp đi mọi thứ đáng lẽ thuộc về cô ta.
Cô ta bắt đầu trút mọi oán h/ận lên người tôi.
Cô ta dùng số tiền nhà họ Chu đưa cho, thuê một lượng lớn tài khoản ảo, bắt đầu bôi nhọ tôi trên khắp các nền tảng mạng xã hội trong nước.
Chỉ trong một đêm, từ một blogger ẩm thực truyền cảm hứng, thanh lịch, tôi biến thành một "kẻ đào mỏ tâm cơ, vì nổi tiếng mà không tiếc vứt bỏ chồng con".
【Nghe nói con nhỏ Lâm Tịch này không phải loại tốt lành gì, vì muốn gả vào nhà hào môn mà cư/ớp luôn bạn trai của em gái mình.】
【Em gái nó mang th/ai rồi mà nó còn dụ dỗ Chu Mộc Bạch bỏ trốn ra nước ngoài, đúng là làm đảo lộn tam quan!】
【Sống buông thả ở nước ngoài, ngày nào cũng cặp kè với đàn ông Pháp, đúng là làm nh/ục mặt người Trung Quốc!】
Đủ loại tin đồn thất thiệt và ảnh ghép lan truyền chóng mặt trên mạng.
Khu bình luận tài khoản của tôi tràn ngập những lời mắ/ng ch/ửi và nguyền rủa.
Những đối tác thương hiệu đã đàm phán xong cũng bắt đầu do dự, lần lượt gửi email yêu cầu "đá/nh giá lại rủi ro hợp tác".
Sự nghiệp mới chớm nở của tôi tại Paris đã gặp phải cuộc khủng hoảng lớn đầu tiên.
Antoine và đội ngũ vô cùng lo lắng, khuyên tôi lập tức phát thư luật sư, kiện những kẻ tung tin đồn.
Tôi nhìn những bình luận đ/ộc á/c đó, lòng lại vô cùng bình tĩnh.
Những th/ủ đo/ạn này, Lâm Vãn chơi từ nhỏ đến lớn, tôi đã sớm quen rồi.
Tôi đang định nhờ bạn bè trong nước giúp thu thập bằng chứng để phản công.
Chu Mộc Bạch lại hành động trước tôi một bước.