Sắc mặt Tô Doanh Doanh không mấy dễ chịu, rõ ràng cảm thấy uy quyền của mình bị thách thức, lại còn mất mặt. Nhưng khi nghĩ đến tiếng thét vừa rồi của tôi, cô ta vẫn có chút chùn bước.
“Được rồi, đóng dấu chứ gì? Chuyện bé bằng cái móng tay, có cần làm quá lên thế không?”
Vừa nói, cô ta vừa kéo ngăn kéo lấy con dấu ra.
Trong lúc đóng dấu, miệng vẫn lầm bầm:
“Sinh viên bây giờ, tính tình quá nóng nảy.”
Nhưng giây tiếp theo, cánh tay cô ta “vô tình” va phải cốc nước bên cạnh.
Tô Doanh Doanh lấy tay che miệng đầy kịch tính.
“Ôi chao!”
Nước trà đổ hết lên tờ đơn của tôi, giấy thấm nước tức thì, chữ viết trên đó nhòe đi thành một mảng.
Trên mặt Tô Doanh Doanh hiện lên nụ cười vô tội nhưng đầy đắc ý.
“Nhìn kìa, cái này không thể trách tôi được rồi.”
“Tay trượt một cái thôi.”
“Tờ đơn này của em thành ra thế này chắc chắn là bỏ đi rồi, thôi thì đi lấy tờ khác, điền xong rồi mang lại đây nhé.”
Răng tôi nghiến vào nhau ken két.
Cô ta vẫn chậm rãi nói tiếp:
“Lần này không phải cô không muốn làm cho em đâu.”
“Mà là do tờ đơn của em tự hỏng đấy chứ.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Tôi đờ đẫn mở ra, thấy tin nhắn từ giáo viên chủ nhiệm.
【Ôn Tễ, đơn xin trợ cấp hạn chót nộp là 5 giờ 30 chiều nay, sao em vẫn chưa nộp?】
“Hừ.”
Tôi tức đến bật cười.
Tôi cảm thấy m/áu dồn thẳng lên đỉnh đầu.
Thái dương gi/ật đi/ên cuồ/ng.
Đó là dấu hiệu quen thuộc của sự phát đi/ên.
Nhưng tôi không muốn mất kiểm soát ở đây.
Tôi r/un r/ẩy lấy vỉ th/uốc trong túi ra, bên trong chỉ còn duy nhất một viên cuối cùng.
Đây là th/uốc an thần của tôi.
Tôi còn chẳng kịp uống nước.
Tôi ngửa đầu, ném thẳng viên th/uốc vào miệng, chuẩn bị nuốt khan.
“Chát!”
Tô Doanh Doanh đột nhiên t/át mạnh vào cổ tay tôi.
Viên th/uốc rơi xuống đất, lăn vài vòng, không biết đã lăn vào góc nào.
Tô Doanh Doanh cao giọng, trừng mắt nhìn tôi:
“Ai cho phép cô ăn kẹo cao su trong văn phòng hả?!”
“Tôi đã đồng ý cho cô ăn chưa? Có biết quy tắc không, không coi người lớn ra gì à!”
“Đúng là không có chút quy tắc nào...”
Đầu tôi ong ong lên.
Tôi trơ mắt nhìn viên th/uốc biến mất, không thể tìm thấy nữa.
đ/au đầu như búa bổ.
Cảm xúc của tôi không thể kìm nén được nữa.
Giây tiếp theo, tôi đột nhiên ngửa đầu cười lớn.
“Hê hê...”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha--”
Thú vị thật.
Thú vị quá đi!
Tôi đi/ên rồi, tôi không cần làm người bình thường nữa!
Các giáo viên khác trong văn phòng sợ hãi lùi lại, kinh hãi nhìn tôi.
“Cô ta cười cái gì thế... cô ta bị sao vậy!”
“Cô ta có phải bị b/ệnh thật không, tôi đã bảo rồi, đừng có chọc vào cô ta mà...”
“đi/ên rồi! Cô ta đi/ên thật rồi!”
Tô Doanh Doanh rõ ràng bị dọa sợ bởi bộ dạng này của tôi, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nhưng vẫn cố giữ thể diện:
“Cô... cô muốn làm gì?!”
“Phát b/ệnh thì ra ngoài mà hóng gió cho tỉnh táo đi!”
“Đừng có phát đi/ên ở chỗ tôi!”
Tôi suy tư:
“Được thôi...”
“Em ra ngoài hóng gió cho tỉnh táo.”
Tôi nghĩ ngợi.
Nơi nào có thể hóng gió mát, đương nhiên là sân thượng rồi!
Ha ha, tôi muốn đến nơi cao nhất. Tôi muốn đến nơi gió mạnh nhất.
Giây tiếp theo, tôi xoay người chạy vọt ra ngoài.
Để lại cả văn phòng mọi người nhìn nhau ngơ ngác.
“Cô Tô, cô ta không sao chứ? Cô ta chạy ra ngoài rồi!”
“Cô ta chạy lên lầu rồi, phía trên đó là sân thượng! Cô Tô, cô mau đi xem đi!”
Tô Doanh Doanh không chút bận tâm, hừ lạnh.
“Có thể có chuyện gì chứ? Làm bộ làm tịch dọa ai thế?”
“Hơn nữa, cửa sân thượng tòa nhà hành chính đã khóa từ lâu rồi, nó không lên được đâu.”
Vậy sao?
Tôi chạy một mạch lên tầng cao nhất.
Cánh cửa sắt dẫn lên sân thượng có treo một ổ khóa cũ rỉ sét.
Tôi lùi lại hai bước.
Lấy đà. Nhảy lên.
Một cú đ/á kiểu Thomas tuyệt đẹp.
“Rầm--!”
Cánh cửa sắt bị tôi đạp tung.
Cơn gió dữ dội ùa vào, thổi tung mái tóc tôi.
Tôi phấn khích dang rộng hai tay.
Dưới lầu, chỉ vài phút náo động, phía dưới đã vây đầy người, ồn ào náo nhiệt.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho hiệu trưởng.
Phía bên kia, một giọng nam trầm ổn vang lên.
“Alo, xin chào.”
Tôi cười hì hì:
“Hiệu trưởng, chào thầy ạ, gió trên sân thượng mạnh quá.”
Giọng hiệu trưởng gấp gáp, gần như vỡ ra: “Sinh viên, em bình tĩnh! Tuyệt đối đừng làm gì dại dột!”
Tôi gào lên vào điện thoại:
“Em đang bình tĩnh đây thầy hiệu trưởng!”
“Cô Tô Doanh Doanh ở phòng hành chính bảo em ra hóng gió cho tỉnh táo!”
“Nhưng mà gió trên sân thượng này mạnh quá!”
“Gió càng thổi, em lại càng hưng phấn hơn đây này!”