Phòng livestream trong nháy mắt tràn vào hàng triệu người.
Số người xem trực tuyến vẫn đang tăng vọt đi/ên cuồ/ng.
Bình luận chạy không ngừng.
“Vãi thật! Bố mẹ ruột vì 10 vạn tệ mà muốn tống con gái vào b/ệnh viện t/âm th/ần sao?!”
“Đây là chuyện con người làm sao? Ghi âm và sao kê chuyển khoản đều có đủ, bằng chứng thép rồi!”
“Còn cả con nhỏ Tống Tuyết Nhi kia nữa! Sinh viên nghèo mà toàn hàng hiệu? Trang cá nhân của nó làm tôi chói mắt quá!”
“Ngôi trường này nát bét rồi! Từ giáo viên đến sinh viên đều mục nát cả!”
“Còn đây là b/ệnh viện gì mà tùy tiện bắt người thế?”
Bác sĩ và y tá trong phòng b/ệnh đứng sững tại chỗ, sắc mặt còn trắng hơn cả giấy.
Cặp bố mẹ gọi là “người thân” của tôi, nhìn những bình luận chạy đi/ên cuồ/ng trên điện thoại, sợ đến mức chân tay bủn rủn.
“Không... không phải chúng tôi... chúng tôi không có...” Mẹ tôi lắp bắp muốn bao biện.
Bố tôi r/un r/ẩy chỉ tay vào tôi: “Mày... mày là đồ đi/ên! Mày làm mọi chuyện rùm beng thế này là muốn h/ủy ho/ại cả gia đình chúng ta sao?!”
“Gia đình?” Tôi bật cười, “Tôi sớm đã không còn nhà rồi.”
Cặp bố mẹ tham tiền thấy tình thế không ổn, lồm cồm bò dậy chạy khỏi phòng b/ệnh.
Mọi chuyện đã đi quá xa.
Thành viên hội đồng quản trị lập tức dùng sức mạnh tư bản, phòng livestream của tôi bị cưỡ/ng ch/ế đóng cửa.
Các từ khóa như “Màn kịch đen trợ cấp đại học”, “Bố mẹ b/án con lấy 10 vạn tệ” cũng biến mất khỏi top tìm ki/ếm.
Tiếc là đã quá muộn.
Vô số cư dân mạng đã kịp quay màn hình lại.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là vô số sinh viên từng bị Tô Doanh Doanh làm khó dễ, thi nhau đăng bài trên mạng, tố cáo những hành vi x/ấu xa của cô ta.
“Tô Doanh Doanh đúng là mụ phù thủy già! Lần trước tôi làm lại thẻ sinh viên, bà ta bắt tôi chạy đi chạy lại tám trăm lần!”
“Tôi cũng xin trợ cấp, bà ta ngâm hồ sơ của tôi cả tháng, bảo hồ sơ không hợp lệ, khiến tôi lỡ mất hạn đăng ký!”
Những nạn nhân từng bị Tống Tuyết Nhi b/ắt n/ạt cũng đứng lên lên tiếng.
Từ khóa tìm ki/ếm càng chặn càng hot.
Đương nhiên Tô Doanh Doanh và Tống Tuyết Nhi không cam tâm ngồi chờ ch*t.
Chúng nhanh chóng tìm đến truyền thông, bắt đầu đi/ên cuồ/ng tẩy trắng.
Chúng bỏ ra số tiền lớn thuê đội quân mạng, vừa ăn cư/ớp vừa la làng.
Chúng rải tin đồn khắp mạng xã hội rằng tôi “dùng b/ệnh t/âm th/ần để tống tiền giáo viên và bạn học”.
“Lời của một đứa t/âm th/ần mà cũng tin được sao?”
“Nó là kẻ có nhân cách phản xã hội, luôn quấy rối giáo viên và bạn học!”
Còn chúng, lại là những giáo viên đáng thương và những bạn học vô tội bị sinh viên có vấn đề u/y hi*p.
Tống Tuyết Nhi còn ẩn danh tuồn tin cho truyền thông, tung b/ệnh án t/âm th/ần của tôi ra, hòng thực hiện luận điệu “nạn nhân có tội”.
Ngông cuồ/ng cực độ.
Tôi nhìn điện thoại, gương mặt vô cảm.
Ngay sau đó, tôi nhấn vào đoạn ghi âm của Tống Tuyết Nhi rồi đăng tải lên.
Giọng điệu hống hách, ngạo mạn của Tống Tuyết Nhi truyền đi khắp mạng xã hội.
“Mày không biết bố tao là ai à? Nhà tao có đủ cách để khiến mày không tốt nghiệp được...”
Chát, Tống Tuyết Nhi lại một lần nữa bị vả mặt.
“Vãi thật! Thế này mà gọi là vô tội? Đây là xã hội đen thì có!”
“Vừa b/án thảm, vừa u/y hi*p, không còn chút liêm sỉ nào à?”
Sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát của nhà trường, thành viên hội đồng quản trị cũng không thể một tay che trời được nữa.
Sở Giáo dục đặc biệt quan tâm, ngay trong đêm thành lập tổ điều tra tiến vào trường.
Một phiên điều trần công khai được livestream toàn mạng chính thức diễn ra tại hội trường lớn của trường.
Hiệu trưởng là người đầu tiên bước lên bục.
Ông bất chấp áp lực khổng lồ từ phía hội đồng quản trị, lấy ra một chiếc USB.
“Đây là camera giám sát của văn phòng hành chính.”
Màn hình lớn sáng lên.
Cảnh Tô Doanh Doanh thong thả đan áo len, liên tục đùn đẩy đơn xin đóng dấu hợp lệ của tôi, rồi hất đổ th/uốc của tôi...
Ngay sau đó, hiệu trưởng bất chấp áp lực lớn, kể lại đầu đuôi sự việc một cách trung thực.
Từ việc Tô Doanh Doanh làm khó tôi, trì hoãn đóng dấu.
Đến việc thành viên hội đồng quản trị gây áp lực trong đêm, cố gắng dùng tiền để m/ua chuộc bố mẹ tôi.
Cả hội trường xôn xao.
Sinh viên bên dưới đỏ hoe mắt.
“Tô Doanh Doanh thật đáng ch*t!”
“Ôn Tễ thảm quá, là tôi chắc tôi sụp đổ từ lâu rồi...”
Cuối cùng, giọng hiệu trưởng r/un r/ẩy, nhưng từng chữ từng câu đều đanh thép.
“Với tư cách là hiệu trưởng, tôi quản lý lỏng lẻo, tôi xin lỗi bạn Ôn Tễ, xin lỗi toàn thể giáo viên sinh viên, xin lỗi công chúng xã hội!”
Ông cúi đầu thật sâu.
Đến lượt Tô Doanh Doanh và Tống Tuyết Nhi.
Cả hai trang điểm tinh xảo, vẻ mặt tỏ ra đáng thương tội nghiệp.
Chúng vẫn ngoan cố chống cự.
Tô Doanh Doanh mồ hôi đầm đìa, vẫn cố vùng vẫy trong vô vọng: “Giả! Camera này là c/ắt ghép!”
Tống Tuyết Nhi còn khóc lóc thảm thiết ngay tại chỗ:
“Em hoàn toàn không biết gì cả, em cũng là nạn nhân mà.”
“Bạn Ôn Tễ, tại sao bạn lại vu oan cho mình?”
“Mình không biết tại sao bạn ấy cứ nhắm vào mình, mình sợ lắm...”
Diễn xuất vụng về, thật buồn nôn.
Người phụ trách tổ điều tra thậm chí lười nói chuyện với chúng.
Ông trực tiếp ra hiệu cho nhân viên, trình chiếu một tệp tài liệu lên màn hình lớn.
Đó là sao kê ngân hàng.