Tôi mắc chứng hưng cảm, từ nhỏ đã không chịu được bất kỳ sự ấm ức nào.
Hàng xóm Gia Hào lén búng dây áo Iót của tôi, tôi tung quyền tấn công, đá/nh hắn chạy trối ch*t khắp ngõ hẻm.
Bạn học "trà xanh" tụ tập tung tin đồn nhảm về tôi, tôi t/át cô ta bôm bốp, tống cổ vào đồn cảnh sát để "cải tạo".
Cứ thế, tôi đá/nh trời, đá/nh đất, đá/nh cả không khí, ai gặp tôi cũng phải kích hoạt "nguyên tắc nhượng bộ của kẻ hạnh phúc".
Cho đến một ngày, tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết "dạy dỗ cho ngoan" về chủ đề thiên kim thật giả.
Vì đắc tội với cô em gái được cả nhà cưng chiều, tám người anh trai của cô ta nói muốn thay phiên nhau dạy tôi cách làm người ngoan ngoãn.
Trong căn phòng kín, người anh cả Hạ Lẫm khẽ nhướng mắt, ném sợi dây xích chó xuống đất.
"Đừng hòng chạy trốn, ở đây không có camera, không có tín hiệu, thần tiên cũng không c/ứu được mày đâu."
Tôi bật cười, nắm đ/ấm siết ch/ặt kêu răng rắc.
Cảm ơn vì đã nhắc nhở, nhưng hiện tại tay tôi đang ngứa ngáy lắm đây, người cần phải chạy hình như là kẻ khác thì phải!
......
Trong căn phòng tối tăm, ánh mắt Hạ Lẫm lạnh lẽo, đầy áp lực tiến về phía tôi.
"Mày dám bắt D/ao D/ao quỳ dưới đất ăn cơm chó, còn chụp ảnh cô ấy, m/ắng cô ấy chỉ là con chó nuôi trong nhà."
"Hôm nay, tao sẽ cho mày nếm thử cảm giác y hệt như vậy."
Một lượng lớn ký ức đột ngột tràn vào n/ão tôi, nguyên chủ Hạ Tử Hàm vốn là thiên kim thật của nhà họ Hạ.
Nhưng tại bữa tiệc nhận người thân, thiên kim giả Hạ D/ao D/ao khóc lóc thảm thiết, quỳ rạp dưới đất dập đầu lia lịa.
"Chị ơi, em không nên chiếm đoạt cuộc đời của chị nhiều năm như vậy, em thực sự biết lỗi rồi, c/ầu x/in chị đừng hànhz hạz em nữa. Sau này em sẽ nghe lời, em sẽ ngoan ngoãn làm chó của chị."
Nói xong, cô ta còn lấy ra một xấp ảnh, tự biên tự diễn nói rằng nguyên chủ đã giam cầm cô ta từ lâu, còn ép cô ta phải học cách làm người ngoan ngoãn.
Cả hội trường xôn xao, tám người anh trai của nguyên chủ lập tức đỏ mắt, quyết định trả th/ù cho thiên kim giả.
Tôi ngẩn người tiêu hóa cốt truyện, Hạ Lẫm lại tưởng tôi bị dọa đến ngây người.
Hắn hừ lạnh:
"Giờ mới biết sợ à? Muộn rồi! Hôm nay tao sẽ dạy cho mày biết quy củ......"
Hắn chưa nói hết câu, tôi đã mất kiên nhẫn đảo mắt.
"Tao đã nói rồi, tao không làm."
"Cái cô D/ao D/ao kia của mày tự biên tự diễn chụp mấy tấm ảnh, mà mày cũng tin? Hạ Lẫm, n/ão mày để trưng cho đẹp à?"
Hạ Lẫm lạnh lùng đáp trả:
"D/ao D/ao là người tao nhìn lớn lên từ nhỏ, cô ấy sẽ không nói dối."
Tôi tức đến bật cười.
"Tao mà thực sự muốn chỉnh cô ta, thì còn để cô ta chạy đến trước mặt mày cáo trạng à? Tao sẽ cho cô ta đến cửa cũng không bước ra được!"
Hạ Lẫm hoàn toàn bị kích động, hắn giơ tay t/át tôi một cái.
"Đồ khốn nạn! Đến tận bây giờ, mày vẫn không chịu nhận lỗi!"
Tôi li/ếm khóe miệng, chỉ cảm thấy những nhân tố hưng cảm đang tràn ngập khắp cơ thể.
Đáng lẽ không nên nói nhảm với hắn!
Tôi nhanh chóng tiến lên, với tốc độ sét đá/nh không kịp bưng tai chộp lấy cổ tay Hạ Lẫm, mượn lực xoay mạnh, đầu gối thúc vào khuỷu chân hắn.
Hạ Lẫm không kịp đề phòng mà quỳ xuống, còn tôi thuận thế nhặt sợi dây xích chó lên, quấn hai vòng, "cạch" một tiếng khóa ch/ặt vào cổ Hạ Lẫm.
Hạ Lẫm nghiến răng trèo trẹo:
"Hạ Tử Hàm, mày đi/ên rồi à?!"
Tôi giơ tay, t/át bốp vào mặt phải hắn, lực đạo rất đáng gờm.
Hạ Lẫm ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi:
"Mày dám đá/nh tao?"
Tay tôi đang ngứa, vung tay trái t/át tiếp vào mặt bên kia của hắn.
"đá/nh mày thì đã sao? Còn phải chọn ngày à?"
Hắn bị tôi đá/nh cho choáng váng, ngay sau đó gầm lên:
"Đồ đàn bà đanh đ/á tiện nhân! Mày còn nói không b/ắt n/ạt D/ao D/ao? Với cái loại như mày--"
Tôi không đủ kiên nhẫn để nghe hắn gào thét, một cước đ/á hắn nằm sóng soài, rồi giẫm lên ngựk hắn:
"Hạ Lẫm, tao là người gh/ét nhất bị vu oan."
"Đã giải thích mà mày không tin, vậy thì tao sẽ biến tội danh thành sự thật, như vậy mới không uổng công bị vu oan."
Hạ Lẫm đ/au đến mức biểu cảm méo xệch, cuối cùng hắn cũng nhận ra nỗi sợ hãi, đồng tử co rút:
"Mày muốn làm gì?"
Tôi kéo sợi xích chó, cười đầy vẻ q/uỷ dị:
"Anh trai à, để em dạy anh cách làm người ngoan ngoãn nhé~"
Tôi kéo Hạ Lẫm vào góc tường, đầu kia của sợi xích khóa vào đường ống.
Thiếu gia nhà họ Hạ vừa nãy còn phong quang vô hạn, giờ đây bị vòng cổ siết đến mức không thở nổi, vô cùng nhếch nhác.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Tôi ngồi trên ghế, vắt chéo chân:
"Nào, sủa một tiếng chó nghe thử xem."
"Mày nằm mơ đi!"
Hạ Lẫm tức đến mức mắt như muốn lồi ra, đạo đức của hắn giảm mạnh, miệng không ngừng ch/ửi bới.
Tôi đếm những lời tục tĩu của hắn, ch/ửi một câu là tôi tặng một cái t/át.
Chẳng mấy chốc, mặt Hạ Lẫm đã sưng vù, nhưng miệng hắn vẫn còn gào thét:
"Tiện nhân, mày đợi đấy, tao sẽ không tha cho mày đâu!"
Tôi càng cáu tiết hơn, chứng hưng cảm đã lên đến đỉnh điểm.
Xem ra t/át vẫn còn mang tính chất "ban thưởng" quá, thế thì thử bằng nắm đ/ấm xem sao.
Quả nhiên, vài cú đ/ấm xuống, thế giới yên tĩnh hẳn, Hạ Lẫm cũng gần như ngất đi.
Tuy nhiên, Hạ đại thiếu gia vẫn rất có lòng tự trọng.
Dù không ch/ửi bới nữa, nhưng vẫn cứng đầu ngẩng cao đầu:
"Bố mày ch*t cũng không sủa tiếng chó đâu!"
Tay tôi hơi mỏi, vừa hoạt động cổ tay vừa cười nói:
"Được được được, hy vọng anh có thể giữ vững khí tiết này mãi nhé."