“Nếu đêm b/án hàng Tết, doanh thu của Lâm Sơ không đạt nổi hai triệu, nó phải giao lại tài khoản livestream và kênh cung ứng vô điều kiện, để cả thôn chia đều!”
Vừa dứt lời, cả hội trường xôn xao.
Hai triệu?
Ở cái làng núi hẻo lánh này, một phiên livestream b/án được hai triệu tệ, đúng là chuyện viển vông.
Bố tôi sốt ruột đứng bật dậy.
“Chị dâu, chị thế này chẳng phải làm khó người khác sao? Có ai ép người nhà ký vào cái loại giấy b/án thân này không!”
“Sao? Không dám ký à?”
Vương Thúy Hoa cười lạnh, dồn ép từng bước.
“Không dám ký thì nhường tài nguyên ra! Đừng có chiếm cầu tiêu mà không chịu ỉa!”
Một vài dân làng bị bà ta xúi giục cũng bắt đầu hùa theo.
Trưởng thôn nhíu mày, định đ/ập bàn quát m/ắng.
Tôi lại nhẹ nhàng ấn vai bố, đứng dậy, thong dong bước tới trước tờ thỏa thuận.
“Bác cả, thỏa thuận này, cháu ký.”
Tôi nhìn bà ta, đáy mắt thoáng qua một tia giễu cợt khó lòng nhận ra.
“Tuy nhiên, đã là cá cược, mà chỉ có một mình cháu chịu ph/ạt thì có vẻ không công bằng lắm nhỉ?”
Vương Thúy Hoa tưởng tôi sợ hãi, đắc ý hất cằm.
“Thế mày còn muốn thế nào nữa? Mày b/án không được là do mày bất tài!”
Tôi cầm lấy cây bút trên bàn, chậm rãi viết một dòng chữ vào khoảng trống của tờ thỏa thuận.
“Đã là vì lợi ích của cả thôn.”
Tôi ngẩng đầu, mỉm cười với bà ta.
“Chi bằng, chúng ta thêm điều khoản ‘trách nhiệm liên đới’ vào đi.”
“Trách nhiệm liên đới?”
Vương Thúy Hoa nhìn tôi đầy cảnh giác.
Tôi ném bút, giọng lạnh lùng.
“Trong thời gian b/án hàng Tết, bất cứ dân làng nào nếu b/án sản phẩm giả mạo, kém chất lượng, đ/ộc hại trên livestream.”
“Phải chịu mức bồi thường gấp mười lần tổng số đơn hàng bị hoàn trả của cả thôn, đồng thời bị tước bỏ tư cách nhận cổ tức tập thể vĩnh viễn.”
Tôi nhìn bà ta, nửa cười nửa không.
“Bác cả, đã là vì lợi ích của cả thôn, thì quy tắc này không thể chỉ nhắm vào một mình cháu được, đúng không?”
Vương Thúy Hoa đảo mắt suy tính.
Bà ta nghĩ thầm, thứ bà ta đang giấu trong nhà chính là lô hàng miễn kiểm tra thượng hạng “lấy” được từ kho của tôi.
Sao có thể là hàng giả được?
“Ký thì ký! Tao b/án là loại tuyết nhĩ hoang dã thượng hạng chính gốc, cây ngay không sợ ch*t đứng!”
Bà ta cư/ớp lấy cây bút, ký tên mình một cách nguệch ngoạc rồi ấn mạnh dấu vân tay đỏ chót.
Tôi mỉm cười thu lại thỏa thuận, giao cho trưởng thôn cất giữ.
Bác cả à, đây là bác tự mình đưa cổ vào thòng lọng đấy nhé.
Ba ngày sau, tám giờ tối, đợt b/án hàng Tết chính thức bắt đầu.
Trong căn cứ livestream lớn nhất của thôn, đèn đuốc sáng trưng.
Tôi mặc chiếc áo sơ mi vải đũi giản dị, ngồi trước ống kính 4K chất lượng cao.
Không trống giong cờ mở, không gào thét.
Tôi chỉ nhẹ nhàng thả bông tuyết nhĩ viền vàng màu hổ phách vào trong nước tinh khiết.
Cánh hoa nở rộ thanh tao trong nước, hương thơm lan tỏa.
“Lên link.”
Tôi bình thản lên tiếng.
Trên màn hình dữ liệu lớn ở phía sau, những con số bắt đầu nhảy múa đi/ên cuồ/ng.
Mười nghìn, một trăm nghìn, năm trăm nghìn...
Chưa đầy mười phút, doanh thu bảo đảm hai triệu tệ đã dễ dàng bị phá vỡ!
Toàn màn hình là bình luận đi/ên cuồ/ng “không cư/ớp được hàng”, “xin thêm đơn”.
Trong khi đó, ở một căn phòng nhỏ cách đó một bức tường.
Vương Thúy Hoa đang đối diện với màn hình, mồ hôi vã ra như tắm vì sốt ruột.
Trước mặt bà ta chất đầy đống “lô miễn kiểm tra” tr/ộm được từ kho của tôi, giọng bà ta đã khản đặc.
“Người nhà ơi! Tuyết nhĩ thượng hạng giá chín mươi chín tệ! Mau cư/ớp đi!”
Thế nhưng, vì lịch sử bị cấm sóng trước đó, nền tảng căn bản không đẩy luồng cho bà ta.
Trong phòng livestream chỉ có lác đác vài chục người, bình luận toàn là ch/ửi bới.
“Bà già này lại ra lừa người rồi!”
“Lần trước m/ua mộc nhĩ ăn vào đ/au bụng ba ngày, sao Cục Quản lý thị trường chưa bắt bà ta đi!”
“Mau qua phòng livestream của Lâm Sơ bên cạnh đi, người ta mới là hàng thượng hạng thật sự, b/án được ba triệu rồi kìa!”
Nhìn con số “ba triệu” trên bình luận, mắt Vương Thúy Hoa như muốn nhỏ m/áu vì gh/en tị.
Nhìn doanh thu “0” trên hệ thống, lý trí của bà ta hoàn toàn sụp đổ.
“Lâm Sơ! Con khốn nạn, chắc chắn là mày giở trò c/ắt đường sống của tao!”
Bà ta chụp lấy cái túi dệt đỏ trắng, hốt hoảng nhét đống “tuyết nhĩ thượng hạng” trên bàn vào trong.
“Rầm” một tiếng, bà ta đ/á văng chiếc ghế, lao ra khỏi cửa như một con bò đi/ên.
Ba phút sau.
Tôi đang hướng dẫn cách hầm tuyết nhĩ cho mười vạn khán giả trực tuyến.
Cánh cửa phòng livestream đóng ch/ặt bỗng bị ai đó đạp mạnh từ bên ngoài.
“Lâm Sơ! Con q/uỷ cái lòng lang dạ sói!”
Vương Thúy Hoa tay xách cái túi dệt đỏ trắng bẩn thỉu, đầu tóc rũ rượi xông thẳng vào ống kính chất lượng cao trước mặt mười vạn người.
“Mọi người ơi! Đừng để con khốn này lừa!”
Vương Thúy Hoa hất mạnh đống thùng giấy trong túi dệt xuống bàn trưng bày.