"Hai năm trước, ta lần thứ hai lên kinh ứng thí. Lộ phí bị tr/ộm sạch giữa đường, đi đến cửa thành đói đến mức đứng không vững."

"Một nha hoàn nhét cho ta chiếc túi thơm này, bên trong có hai lượng bạc vụn và nửa cái bánh khô."

Lục Cảnh Minh vuốt ve túi thơm.

"Nha hoàn đó nói, cô nương nhà nàng thấy ta đáng thương. Ta đuổi theo muốn cảm ơn, chỉ thấy đuôi xe ngựa quẹo khỏi ngõ nhỏ."

Ta nín thở.

Xuân năm kia, ta theo đích mẫu đến chùa Báo Quốc ngoài thành dâng hương.

Đi ngang qua cửa thành, nhìn thấy một thư sinh mặt vàng như nghệ đang ngồi xổm dưới chân tường.

Ta sai nha hoàn Xuân Hạnh đưa một chiếc túi thơm qua.

Chiếc túi đó là tự tay ta thêu, đường kim mũi chỉ cực tệ, không mang ra ngoài được, nên tiện tay bỏ bạc vụn vào cho xong chuyện.

Lục Cảnh Minh đặt túi thơm vào hành lý, thắt ch/ặt nút.

Chàng xoay người nhìn thẳng vào mắt ta.

"Triệu cô nương, trong giấc mơ của cô, có ta không?"

Ta há miệng, cổ họng nghẹn đắng.

Ngày thứ chín mươi mốt trong bóng tối kiếp trước.

Khóa cửa bị cạy ra từ bên ngoài, có người cúi xuống bế ta lên.

Ta g/ầy đến mức chỉ còn lại một nắm xươ/ng, quần áo dính ch/ặt vào da th!t.

Người đó bế ta đi ra ngoài, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

"Chẳng ai nói cho ta biết ở đây nh/ốt người, nàng ấy đã thành ra thế này rồi... sao ngay cả một ngọn đèn cũng không cho."

Giọng nói r/un r/ẩy, thấm đẫm bi thương.

Ta ch*t trong vòng tay chàng.

Sau này mụ bộc thu x/ác trò chuyện nhắc đến, chàng trai trẻ đó đứng trước cửa Vương phủ suốt một đêm.

Trời sáng liền đi cầm chiếc áo bông mặc mùa đông, đổi lấy ba mươi văn tiền, m/ua một cỗ qu/an t/ài mỏng.

Ta đứng dậy, lùi lại nửa bước, hướng về phía Thám hoa lang mặc áo xanh cũ kỹ trước mặt, thực hiện một đại lễ đoan chính.

"Trong mơ của ta có chàng. Chàng đã làm một việc vô cùng tốt đẹp, nhưng ta không tiện nói rõ."

Ta đứng thẳng người.

"Gia thế Trạng nguyên quá cao, ta không với tới. Bảng nhãn lại khéo léo thế cố, không hợp tính tình. Cho nên ta tìm đến chàng."

Lục Cảnh Minh không đáp.

Ngọn đèn dầu n/ổ tách một tiếng.

Lục Cảnh Minh đi đến trước bàn, chấm mực tàn viết xuống hai dòng chữ.

Là một tờ hôn thú vô cùng giản lược.

【Lục Cảnh Minh, nguyện cưới Triệu thị Nam Châu làm vợ. Tam môi lục sính sẽ bù đắp sau, lấy tờ giấy này làm bằng chứng.】

Nét chữ Sấu Kim, lực xuyên thấu mặt giấy.

"Ta không rõ giấc mơ của cô là gì. Nhưng chiếc túi thơm này ta giữ suốt hai năm, ta nhận."

Ta theo đường cũ trở về Triệu phủ.

Chân vừa chạm đất, một bàn tay từ chỗ tối thò ra, siết ch/ặt cổ tay ta.

Giọng nói của Tống Cảnh Sâm vang lên bên tai ta.

"Triệu Nam Châu, nàng đi gặp ai?"

Toàn thân ta m/áu chảy ngược, da đầu tê dại.

Chàng là kẻ m/ù, sao lại tìm đến đây?

Sao chàng biết ta ra ngoài?

Mà giọng điệu này, không giống một Vương gia bị từ hôn, ngược lại giống một người phu quân bị phản bội hơn?

Sống Cảnh Sâm kìm ch/ặt cổ tay ta, không còn đường lui.

Ta nhìn thẳng vào dải lụa đen kia.

"Vương gia đêm khuya xông vào hậu trạch, dựa vào lệnh bài thân vương, hay là bản lĩnh làm tr/ộm?"

Chàng làm như không nghe thấy.

Tay trái đưa tới, đầu ngón tay lướt dọc theo xươ/ng mày, sống mũi, trượt xuống tận cằm.

Một kẻ m/ù đang kiểm tra hàng hóa.

"Quả nhiên là nàng." Chàng lên tiếng, "Nàng hoàn toàn giống hệt trong mơ."

Nhịp thở của ta khựng lại một nhịp.

Giấc mơ.

Chàng nhớ căn phòng tối, nhớ ba năm phu thê giả, nhớ cảnh ta th/ối r/ữa trong bóng tối.

"Vương gia mơ thấy gì?"

Ta hỏi.

Tay chàng rời khỏi mặt ta, lùi lại nửa bước.

Giọng nói cứng nhắc khô khốc.

"Ta mơ thấy, ta đã làm một việc ng/u xuẩn."

Chàng chỉ là phát hiện kẻ thế thân dùng tốt hơn bản chính, đó là ng/u xuẩn, không phải hối h/ận.

Ta hất tay chàng ra.

"Giấc mơ của Vương gia, không liên quan đến ta."

Ta xoay người.

"Ta sẽ không để nàng gả cho người khác."

Chàng lên tiếng sau lưng, từng chữ nghiến ch/ặt.

Ta dừng bước, ngoái đầu lại.

Kiếp trước nh/ốt ta vào phòng tối chờ ch*t, kiếp này còn chạy tới cản đường ta?

"Vương gia không quản được ta."

Ta buông lại câu này, đi thẳng về phòng.

Ngày hôm sau.

Hai tấm thiệp.

Yến tiệc ngắm hoa của Tĩnh Vương phủ, tiệc đồng niên của Hàn Lâm Viện.

Ta đặt thiệp yến tiệc ngắm hoa lên bàn trang điểm của Triệu Minh Châu, thay một bộ váy lụa màu xanh.

Triệu phu nhân chặn trước cửa: "Nàng là nữ tử chưa chồng lại đi dự tiệc đồng niên, muốn làm mất hết mặt mũi nhà họ Triệu sao?"

"Trên thiệp viết rõ là khu vực quan lễ dành cho nữ quyến, do phu nhân của Hàn Lâm Trương thị đ/ộc tiếp đãi. Mẹ nếu không tin, cứ sai người đi tra."

Ta vòng qua bà ta.

Đi ngang qua chính phòng, Triệu Minh Châu đang nhìn tấm thiệp của Tĩnh Vương phủ mà cắn môi.

Đi, phải đối mặt với khuôn mặt đó; không đi, sẽ đắc tội Vương gia.

Nàng ta có quyền lựa chọn, còn kiếp trước ta không có quyền lựa chọn.

Tiệc đồng niên.

Ta ngồi ở chỗ dành cho nữ quyến sau bức bình phong.

Bên ngoài có người trêu chọc.

"Lục huynh bản lĩnh thật, danh hiệu Thám hoa lang còn chưa ấm chỗ, đã mời được cô nương nhà họ Triệu tới rồi."

Lục Cảnh Minh rót rư/ợu, giọng nói bình tĩnh.

"Triệu cô nương có ân với ta năm kia. Mượn cơ hội này cảm ơn trực tiếp, có gì không ổn?"

Ch/ặt chẽ không kẽ hở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Tổng tài 3 giây Chương 15
4 Trảm Hương Chương 9
6 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cha mẹ chẳng về, người đưa xác đưa tôi về nhà

Chương 8
Tại nơi đất khách chịu nỗi nhục nhã, lại vướng phải bệnh hiểm nghèo, thân xác tàn tạ, ta dùng hơi thở cuối cùng lết về tới cửa nhà. Cuối cùng, nhận được thư từ phụ thân, mẫu thân cùng huynh trưởng gửi tới: "Vốn định năm nay đón ngươi hồi kinh, song tâm bệnh của Nhược nhi vẫn chưa lành." "Mệnh cách hai người tương khắc, ngươi hãy đợi thêm hai năm nữa, tránh việc xung sát đến Nhược nhi." "Cũng coi như là dịp để rèn giũa tính tình kiêu ngạo của ngươi, để ngươi tỉnh ngộ rằng, Nhược nhi tuy là nghĩa nữ, nhưng cũng là người nhà của ta, không phải là thứ ngươi muốn tính kế mà đuổi đi được." Thư ngắn ngủi, mà cũng lạnh lẽo vô cùng. Trần Nhược Chỉ vốn là con gái cố nhân của phụ thân, sau khi cố nhân qua đời, gia đình liền nhận nuôi ả. Ả rất giỏi khóc. Cảnh ả khóc lóc gặm bánh bao nguội bị bắt gặp, ả sợ hãi nhìn ta một cái, mẫu thân liền giận dữ giam ta vào phòng củi, phạt ta ba ngày không được ăn cơm. Bài thơ mừng thọ ả dâng lên phụ thân bị bôi bẩn, phụ thân dùng gia pháp, đánh tay ta đến mức máu thịt mơ hồ. Tại yến tiệc thơ ca, có kẻ cười nhạo ả là ăn mày đến Trần gia xin cơm, huynh trưởng liền đuổi ta ra khỏi cửa, làm kẻ hành khất suốt hai tháng trời. Sau này, chỉ cần mắt ả hơi đỏ lên, ta liền phải chịu phạt.
Nữ Cường
Cổ trang
0