Trước sáu giờ sáng, gió từ ngoài khơi cảng Cao Hùng đã mang theo vị mặn thổi tràn vào trạm tín hiệu cũ. Khi Quách Di Quân chuyển thùng dụng cụ cuối cùng vào kho dự phòng, một góc của bản danh sách loại biên dán trên tường đã bị hơi ẩm làm cho cong lên. Mười hai ngày nữa, trạm này sẽ rút chốt, việc giám sát từ xa được sáp nhập vào hệ thống mới, còn các thiết bị cũ sẽ được phân loại để thanh lý, bàn giao hoặc niêm phong. Cô đã làm công tác bảo trì đèn hiệu ở đây hai mươi bảy năm, cô biết rõ trọng lượng của từng loại vỏ đèn, cũng biết cánh cửa sắt nào sẽ bị kẹt mỗi khi trời mưa.
Cô không ngờ chị gái mình lại đến.
Quách Mỹ Linh đứng ở cửa, chiếc áo khoác gió màu sẫm vẫn còn dính những hạt mưa phùn từ bến cảng. Tám năm trước, sau khi một con tàu chở hàng rời va chạm với phao công trình ở cảng ngoài, cô với tư cách là điều tra viên bảo hiểm hàng hải đã can thiệp, từng viết trong báo cáo rằng "hồ sơ bảo trì không khớp với tình trạng thực tế của thiết bị". Di Quân cho rằng câu nói đó gần như ám chỉ cô bao che cho nhà thầu phụ, kể từ đó hai chị em chỉ miễn cưỡng qua lại vào ngày giỗ mẹ và trong nhóm chat gia đình.
"Chị được ủy thác thẩm định lại ba vụ t/ai n/ạn cũ," Mỹ Linh nói, "Dữ liệu cho thấy cả ba đều từng va chạm với đèn luồng của trạm này."
Di Quân không hỏi ai ủy thác, chỉ cài lại thẻ nhân viên lên ngựk áo. "Kiểm kê rút chốt là việc của bên cảng vụ. Muốn xem dữ liệu thì làm theo quy trình đăng ký."
Mỹ Linh gật đầu, không còn đuổi theo một câu nói bằng mười câu hỏi như trước nữa. "Chị đã có giấy phê duyệt. Hôm nay chỉ xem trong phạm vi được phép."
Câu nói này lại khiến Di Quân cảm thấy không quen.
Sau khi hai người vào kho dự phòng, họ nhanh chóng phát hiện ra điểm bất thường đầu tiên. Mười một chiếc đèn luồng LED chờ niêm phong được xếp trên giá sắt, mã số vỏ ngoài khớp với sổ xuất kho, nhưng chiếc thứ ba lại có một vết trầy xước chéo trên thấu kính Fresnel trong suốt. Di Quân nhớ vết trầy này. Sau cơn bão năm ngoái, cô từng tháo một chiếc đèn bị va vào khung bảo vệ ở ngoài khơi về, thấu kính cũng bị hỏng ở vị trí y hệt. Nhưng theo hồ sơ, chiếc đèn đó đáng lẽ đã bị thanh lý từ lâu.
Mỹ Linh không chạm vào, chỉ ngồi xổm xuống dùng đèn làm việc chiếu nghiêng. "Vết xước không giống bị trầy do vận chuyển, mép vết xước có vết ăn mòn của sương muối."
Di Quân lấy máy ảnh của kho ra, chụp tổng thể trước, rồi đến niêm phong. Cô bỗng nhìn thấy mã đuôi của số sê-ri trên đế cố định lõi đèn khác hai số so với nhãn dán trên vỏ ngoài.
"Đừng vội kết luận," cô nói.
"Chị cũng không định thế," Mỹ Linh ngước mắt lên, "Em hãy tự quyết định xem đây có phải là bất thường trong quy trình kiểm kê của các em hay không."
Câu "Em hãy tự quyết định" đó khiến Di Quân khựng lại một giây. Trước đây Mỹ Linh luôn nói cô bao che cho cấp dưới, nhưng giờ lại trả quyền phán đoán cho cô.
Cô kiểm tra từng chiếc một. Trong số mười một chiếc, có bảy chiếc có số sê-ri không khớp với ảnh chụp, bốn chiếc còn lại dù số sê-ri khớp nhưng màu chì hàn ở các điểm nối lại khác nhau. Đường cong tiêu thụ điện do hệ thống điều khiển từ xa in ra cho thấy, một vài chiếc sau khi được cho là đã thay lõi đèn chính hãng thì công suất tiêu thụ lại giảm đi rõ rệt, trong khi tự kiểm tra vào ban đêm lại nhiều lần xuất hiện hiện tượng điện áp tức thời d/ao động.
"Linh kiện tương thích thông số thấp à?" Mỹ Linh hỏi.
"Có thể, hoặc cũng có thể chỉ là khác lô sản xuất," Di Quân úp ngược danh sách xuống bàn, "Cần phải kiểm tra hồ sơ xuất kho gốc và ảnh chụp tháo lắp tại hiện trường."
Từ bên ngoài kho dự phòng truyền đến tiếng còi báo hiệu lùi xe của xe kéo. Nhân viên công trình rút chốt đang hối thúc họ hoàn thành bàn giao khu vực một trong buổi sáng. Di Quân nhìn mười một chiếc đèn, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc không đúng lúc--giống như nhiều năm trước sau cơn bão, cô đứng một mình trên boong tàu công trình ngoài biển, biết rõ có những chỗ không ổn nhưng vẫn bị thời hạn thúc đẩy đi tiếp đến trạm kế.
Mỹ Linh đột ngột nói: "Chị nói rõ trước. Chị điều tra t/ai n/ạn, không có nghĩa là em là nguồn tin của chị. Bất cứ điều gì em nói hôm nay, nếu không có sự đồng ý của em, chị sẽ không đưa vào báo cáo bảo hiểm."
Di Quân cười nhạt một tiếng. "Trước đây chị đâu có như vậy."
"Chị biết."
Không hề bào chữa.
Di Quân dán nhãn màu không chữ lên chiếc đèn đầu tiên để tạm dừng bàn giao, rồi từng chiếc một làm tương tự. "Vậy thì tính từ hôm nay là bắt đầu mới. Thiết bị là thiết bị, vụ án của chị là vụ án của chị. Nếu em không đồng ý cho chị trích dẫn, chị không được phép viết thành 'người trong cuộc x/ác nhận'."
"Được."
"Còn nữa, thông tin thuyền viên nếu liên quan đến hành trình cá nhân hoặc thương b/ệnh, không được vì an toàn hàng hải mà công khai tất cả."
"Được."
Di Quân cuối cùng cũng nhìn chị mình một cái. "Sao hôm nay chị lại dễ nói chuyện thế?"
Mỹ Linh đút tay vào túi áo. "Vì tám năm trước, những việc chị muốn làm cho rõ ràng, cuối cùng lại biến thành việc thay người khác quyết định xem họ sẽ bị sử dụng như thế nào."
Gió bên ngoài kho thổi làm cánh cửa sắt rung lên. Mười một chiếc đèn lặng lẽ xếp trên giá, như mười một nhân chứng đã bị thay tên đổi họ nhưng vẫn chưa lên tiếng.
Di Quân cầm bảng kiểm kê lên, đá/nh dấu tích đầu tiên vào cột "Tạm hoãn bàn giao".
Cô biết tiến độ rút chốt sẽ vì thế mà bị đảo lộn.
Cô lại chụp hiện trạng của mười một chiếc đèn thành một bộ ảnh toàn cảnh không chứa nhãn nhận diện, rồi nhờ một nhân viên bảo trì trực ca khác làm chứng cho việc niêm phong. Người đồng nghiệp đó hỏi cô có phải muốn làm lớn chuyện không, cô chỉ trả lời: "Không phải làm lớn chuyện, mà là đừng để thiết bị rời khỏi vị trí ban đầu. Đợi đến khi chứng minh được chúng là gì, rồi hãy quyết định đi đâu." Cô cố tình viết câu này vào hồ sơ bàn giao, tránh việc vài ngày sau lại có người hiểu việc tạm dừng là kết tội.
Cô càng biết rõ lần này, cô không muốn dùng kiểu "cứ cho qua đã rồi tính sau" để đ/è nén những nghi vấn xuống nữa.