Điều thực sự khiến Di Quân mất ngủ không phải là cột xuất kho bị dán đ/è, mà là con số "tám tiếng" đó.
Kiểm tra tải trọng đầy đủ cho đèn luồng yêu cầu phải vận hành liên tục trong điều kiện công suất và môi trường thiết lập, đồng thời quan sát điện áp, dòng điện, độ tăng nhiệt và phản hồi từ xa. Trước đây, cô luôn coi lần kiểm tra không đạt yêu cầu hai năm trước là một ngoại lệ do áp lực thời gian. Thế nhưng, khi đặt ngày bàn giao của mười một chiếc đèn cạnh nhau, cô mới phát hiện trong vòng năm năm có tổng cộng mười hai lần kiểm tra chức năng chỉ để lại ghi chép bật tắt, trong khi đường cong tải trọng đầy đủ thì hoàn toàn thiếu hụt.
"Không phải thiếu một bản, mà là một loại dữ liệu này chưa từng được thực hiện," Mỹ Linh nói.
Di Quân lật đến phần phụ lục hợp đồng dịch vụ của nhà thầu. Công ty cơ điện Hải Dữ, đơn vị bảo trì, quý nào cũng báo cáo chi phí kiểm tra đầy đủ, thậm chí còn đính kèm bản tóm tắt đường cong theo định dạng thống nhất.
"Bản tóm tắt này quá hoàn hảo," Di Quân nói.
Mỹ Linh nhìn cô.
"Môi trường và trạng thái pin của mỗi chiếc đèn đều khác nhau, không thể nào mười một nhóm đường cong lại có điểm chuyển hướng giống hệt nhau được."
Họ nộp đơn lên cảng vụ để xin sao lưu máy chủ điều khiển gốc. Nhân viên thông tin phản hồi rằng trước khi rút chốt trạm cũ, họ vẫn giữ nhật ký gốc trong ba năm, còn trước đó chỉ còn báo cáo tháng. Di Quân thực hiện niêm phong băm (hash) trước, sau đó để nhân viên thông tin bên thứ ba xuất dữ liệu. Kết quả cho thấy, trong sáu ngày mà nhà thầu tuyên bố đã hoàn thành tám tiếng kiểm tra trong bản tóm tắt, thực tế chỉ bật máy từ bốn mươi đến chín mươi phút.
Mỹ Linh nói nhỏ: "Phí dịch vụ vẫn được thanh toán đầy đủ."
"Thiết bị cũng được nghiệm thu trót lọt."
"Vậy nên chị phải hỏi em một câu khó nghe."
"Chị cứ hỏi."
"Em chưa từng cảm thấy thời gian quá ngắn sao?"
Di Quân im lặng. Không phải cô không cảm thấy. Cô chỉ đơn giản nhét mọi nghi vấn vào ngăn kéo mang tên "hiện trường là thế đấy". Bão, lịch tàu, tình trạng biển, đi đêm, thi công tạm thời, bất kỳ lý do nào cũng đủ để rút ngắn quy trình xuống còn nửa ngày. Lâu dần, sự rút ngắn đó trở thành bình thường.
"Em biết có vài lần không đầy đủ," cuối cùng cô nói, "Nhưng em nghĩ lõi đèn là hàng chính hãng nên rủi ro có hạn."
Mỹ Linh đặt bút xuống. "Đây chính là điểm khiến chị tức gi/ận nhất năm đó. Em luôn cảm thấy mình biết sự thỏa hiệp nào là có thể chấp nhận được."
"Còn chị thì sao?" Di Quân ngẩng đầu lên, "Năm đó chị viết em thành nguồn tin, chẳng phải cũng là chị thay em quyết định xem rủi ro nào là có thể chấp nhận được sao?"
Lời vừa dứt, cả hai đều khựng lại.
Bản báo cáo nội bộ bảo hiểm tám năm trước lại xuất hiện trên bàn. Khi đó, để chứng minh nhà thầu trì hoãn bảo trì dài hạn, Mỹ Linh đã trích dẫn một câu Di Quân từng nói ở nhà rằng "có vài cái đèn cứ dùng tạm đã", và đá/nh dấu là "lời kể của người trong trạm tín hiệu". Dù không nêu tên, nhưng người trong ngành nhanh chóng đoán ra là ai. Di Quân vì thế bị cấp trên chất vấn, cũng bị nhân viên nhà thầu chỉ trích là mang chuyện trong trạm về nhà kể.
"Đúng," Mỹ Linh nói, "Chuyện đó chị làm sai."
Sự phản kháng mà Di Quân đã chuẩn bị sẵn bỗng dưng mất đi mục tiêu.
Chiều hôm đó, họ liên lạc với ba thuyền viên đang tại ngũ, hy vọng x/ác nhận xem tình trạng đèn không ổn định từng xảy ra có bị nhầm lẫn là do ảnh hưởng của thời tiết hay không. Thuyền trưởng thứ nhất đồng ý nêu tên, nhưng yêu cầu xóa thông tin về việc ông từng đổi ca do phẫu thuật; người thứ hai chỉ muốn ẩn danh và không công khai hành trình thực tế; người thứ ba từ chối thẳng thừng.
Mỹ Linh ghi vào bảng "không tham gia", không hỏi thêm lý do.
Di Quân nhận ra chị mình thực sự đã thay đổi.
Trong đêm, hai người ra bờ kè cảng ngoài xem thử nghiệm hệ thống mới. Những chiếc đèn luồng phía xa lần lượt chớp sáng, mặt biển bị mây mưa đ/è xuống rất thấp. Di Quân bỗng nói: "Lần đó em ký tên, không phải vì nhận lợi lộc gì."
"Chị biết."
"Sao chị biết?"
"Hiện tại chị không biết, nên chị sẽ không viết vào báo cáo."
Câu trả lời này còn trung thực hơn cả sự tin tưởng.
Mỹ Linh gấp sổ ghi chép điều tra lại. "Chị chỉ biết em từng ký vào bản kiểm tra không đầy đủ. Động cơ phải có bằng chứng, không phải là thứ chị dùng tư cách chị gái để bù đắp cho em."
Di Quân nhìn những ánh chớp trên biển, thứ đ/è nặng trong lồng ngựk suốt bao năm qua đã hơi nới lỏng.
Trước khi về trạm, cô lấy ra một cuốn nhật ký công việc cũ mà mình giữ lại. "Đây là ghi chép cá nhân của em. Có thể xem, nhưng chỉ được dùng để tìm mốc thời gian của thiết bị, không được trích dẫn nội dung trực tiếp."
Mỹ Linh không nhận ngay.
Chị hỏi trước: "Thời hạn?"
"Ba ngày."
"Có được chụp ảnh không?"
"Không."
"Có được trích xuất mã số thiết bị không?"
Di Quân suy nghĩ một chút. "Được, nhưng đừng chép lại những lời đá/nh giá của em về con người."
Lúc này Mỹ Linh mới đưa tay ra.
Khi Mỹ Linh đặt cuốn nhật ký vào túi tài liệu trong suốt, chị còn dán thêm một tờ nhắc nhở thời hạn, ba ngày sau nếu không được sự đồng ý tiếp tục thì phải hoàn trả. Di Quân nhìn tờ nhắc nhở đó, đột nhiên nghĩ đến việc trước đây họ mượn đồ của nhau chưa bao giờ hỏi thời hạn, từ quần áo đến xe cộ, từ chìa khóa nhà đến một câu nói trong công việc, đều được bỏ qua bằng suy nghĩ "chị em với nhau còn tính toán gì". Giờ đây, chính những quy tắc tưởng chừng xa cách này lại khiến cô có thể yên tâm giao đồ cho chị.
Khoảnh khắc đó, Di Quân lần đầu tiên cảm thấy họ không phải đang khôi phục lại quá khứ.
Mà là đang học một phương thức hợp tác chưa từng có trước đây.