Giọng nói của Hứa Hàn Cảnh truyền vào tai tôi, tôi nghiêng đầu liền thấy anh ta đang đứng ở cửa lớp. Anh ta bưng đĩa trái cây đã rửa sạch, sắc mặt tái nhợt, nở một nụ cười gượng gạo với tôi.
"Buổi chiều bổ sung chút Vitamin C tốt cho cơ thể, nhớ nghỉ ngơi nhiều, đừng làm việc quá sức."
Tôi cầm bút lên, cúi đầu tiếp tục giải đề, không nhìn anh ta. Đĩa trái cây được đặt bên cạnh tôi, Hứa Hàn Cảnh lại mỉm cười bưng một đĩa khác mời những người khác.
"Mọi người ăn chút đi."
Chỉ tiếc là lần này không giống như trước, không một ai để ý đến anh ta. Hứa Hàn Cảnh mím môi, đứng tại chỗ một lúc rồi mới lẳng lặng rời đi. Sau khi anh ta đi, có người khẽ lẩm bẩm một câu: "Bây giờ bù đắp thì có ích gì chứ?"
Đúng vậy, tổn thương đã gây ra rồi, dù có bù đắp thế nào đi nữa, vết rạn vẫn luôn tồn tại. Tôi tuyệt đối không bao giờ để kẻ khác làm tổn thương mình lần thứ hai.
Học kỳ trôi qua được một nửa, kỳ nghỉ Quốc khánh và Trung thu của học sinh lớp 12 chỉ vỏn vẹn 3 ngày. Trong 3 ngày này, tôi chọn ở lại trường. Hứa Hàn Cảnh vốn muốn ở lại trường bầu bạn với tôi, nhưng nhà họ Hứa đã cử người đến đón anh ta về, anh ta buộc phải đi. Trước khi đi, anh ta chạy đến tìm tôi. Tôi từ chối gặp mặt, mặc kệ anh ta đứng bên ngoài nói một tràng dài rồi buồn bã rời đi.
Chỉ là tôi không ngờ, chưa đầy nửa tiếng sau khi anh ta đi, cha Hứa đã đưa cha mẹ tôi cùng Lâm Lạc Hạ đến trước mặt tôi. Ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy họ, trong đầu tôi hiện lên bốn chữ: Kẻ x/ấu không mời mà đến. Đây không phải là chuyện mà thầy cô hay hiệu trưởng có thể giúp tôi giải quyết.
Tôi chủ động đứng dậy, ra hiệu cho họ rời khỏi trường trước, đồng thời gửi một tin nhắn cho giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng để thông báo tình hình.
"Cháu là một đứa trẻ thông minh."
Cha Hứa nhìn thấy hành động của tôi, nụ cười ôn hòa trên mặt hơi gợn sóng. Tôi liếc nhìn ông ta một cái, không nói gì. Cha Hứa không bận tâm, ông ta quay sang nhìn cha mẹ tôi và Lâm Lạc Hạ, ánh mắt rõ ràng trở nên lạnh lẽo.
"Chỉ là cha mẹ cháu và người chị song sinh kia lại là lũ ng/u xuẩn."
Từ lời nói của ông ta, tôi hiểu rằng sự kiên nhẫn của ông ta dành cho Lâm Lạc Hạ đã đến giới hạn. Nhưng tôi không hiểu, chuyện này thì liên quan gì đến tôi. Cho đến khi ngồi vào quán cà phê, cha Hứa ném ra một câu nói như sấm sét khiến đầu óc tôi ong ong.
"Chị gái cháu có th/ai rồi, đứa bé là của Hứa Hàn Cảnh."
Tay tôi cầm cốc cà phê siết ch/ặt, đồng tử khẽ run. Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu tại sao Lâm Lạc Hạ đáng lẽ phải ở trong tù lại có thể bình an vô sự xuất hiện trước mặt tôi. Cô ta mang th/ai con của Hứa Hàn Cảnh, nhà họ Hứa đã rút đơn kiện và đưa cô ta ra ngoài.
Cha Hứa cười lạnh: "Cha mẹ cháu và chị cháu sửa nguyện vọng đại học của cháu, còn kéo cả thằng con trai ng/u ngốc của ta vào cùng. Sau khi sự việc bại lộ, chúng chia tay và c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ. Ai mà ngờ chị cháu không cam tâm, lại lén lút bỏ số tiền lớn m/ua th/uốc mê..."
Cha Hứa chưa nói hết câu, nhưng nhìn sắc mặt khó coi của cha mẹ và nụ cười vặn vẹo nhưng ẩn chứa vẻ đắc ý trên khuôn mặt g/ầy gò của Lâm Lạc Hạ, tôi lập tức hiểu ra tất cả. Lâm Lạc Hạ vậy mà lại bỏ th/uốc Hứa Hàn Cảnh! Hơn nữa sau khi xảy ra qu/an h/ệ, Lâm Lạc Hạ không áp dụng biện pháp phòng tránh nào dẫn đến mang th/ai.
Một dự cảm chẳng lành và nỗi h/oảng s/ợ ùa về trong lòng tôi giống như lần đầu tiên tôi tìm thấy tờ giấy báo nhập học cao đẳng kia vậy. Tôi cố gắng kìm nén sự kinh hãi.
"Chuyện này thì liên quan gì đến tôi?"
Tôi nắm ch/ặt tay, ánh mắt lạnh dần đi, đối diện với cha Hứa.
"Lâm Lạc Hạ mang th/ai, đứa bé này các người có cần hay không thì không liên quan đến tôi. Ông nên đi tìm Hứa Hàn Cảnh, chứ không phải tới tìm tôi."
Giọng điệu của cha Hứa đột nhiên dịu lại đôi chút.
"Lâm Lạc Âm, cháu rất thông minh, biết rõ tương lai của mình bị gia đình h/ủy ho/ại nhưng vẫn quyết tâm rời đi để giành lại vận mệnh của chính mình."
"Nhà họ Hứa cần một người con dâu kế thừa quả cảm và có đầu óc như cháu, chứ không phải loại người đ/ộc á/c ng/u xuẩn như Lâm Lạc Hạ."
"Ta vốn muốn Lâm Lạc Hạ phá bỏ cái thứ trong bụng nó đi, đáng tiếc là nó đã đi kiểm tra th/ai sớm và lưu lại hồ sơ."
Ông ta thở dài một cách uể oải: "Nhà họ Hứa không thể dính vào bê bối."
"Vậy thì sao?" Tôi đ/è tay lên chiếc điện thoại trong túi, vô cảm hỏi.
Cha Hứa bình thản nói: "Cháu và Lâm Lạc Hạ là song sinh, đợi nó sinh con xong, cháu hãy kết hôn với Hứa Hàn Cảnh, thay thế nó gả vào nhà họ Hứa."
Câu nói này như tiếng sét ngang tai, khiến tất cả những người trên bàn đều sững sờ. Không đợi tôi phản ứng, Lâm Lạc Hạ đã phát đi/ên trước.
Cô ta cầm cốc cà phê ném xuống đất, thét lên: "Không thể nào! Tôi không đồng ý! Rõ ràng ông nói hôm nay đến đây để khuyên Lâm Lạc Âm từ bỏ việc đeo bám Hứa Hàn Cảnh mà, ông lừa tôi!?"
Cha mẹ tôi cũng vội vàng đứng dậy, đứng về phía Lâm Lạc Hạ.