Trước khi rời đi, anh ta vùng ra khỏi sự kiềm tỏa của vệ sĩ, lao đến trước mặt tôi.
Anh ta nắm ch/ặt lấy tay tôi, đôi mắt đỏ ngầu những tia m/áu.
“Anh phải đi rồi.”
Giọng Hứa Hàn Cảnh r/un r/ẩy, đôi bàn tay đang nắm lấy tay tôi cũng run lên bần bật.
“Có lẽ từ giờ cho đến khi em thi đại học, anh sẽ không thể đến gặp em được nữa.”
Lời giải thích công khai của anh ta đã đẩy nhà họ Hứa vào đầu sóng ngọn gió, cũng h/ủy ho/ại hoàn toàn danh dự của chính anh ta. Đối với một người thừa kế sắp vào công ty rèn luyện sau khi tốt nghiệp mà nói, đây là đò/n giáng chí mạng.
Lần đầu tiên, tôi không buông lời mỉa mai châm chọc, mà ngước mắt nhìn thẳng vào ánh nhìn của anh ta.
“Cảm ơn anh.” Tôi khẽ nói.
Trong mắt Hứa Hàn Cảnh bừng lên tia sáng, nhưng giây tiếp theo, tôi đã rút tay mình ra khỏi tay anh ta.
“Đi đi, đừng quay lại nữa.”
“Sau này gặp lại cũng coi như người dưng.”
Nước mắt anh ta lập tức rơi xuống.
Tôi cụp mắt xuống, cho đến khi anh ta bị vệ sĩ áp giải đi.
Sau khi sự việc kết thúc, tôi vẫn tìm luật sư để kiện Lâm Lạc Hạ ra tòa. Trước khi mở phiên tòa, cha mẹ tìm đến tôi, quỳ gối khẩn cầu. Tôi không gặp họ, chỉ để luật sư đại diện, đưa cho họ một bản thỏa thuận c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ.
“Chỉ cần ông bà ký vào bản thỏa thuận này, thân chủ của tôi sẽ rút đơn kiện Lâm Lạc Hạ.” Trong phòng bao nhà hàng, luật sư nói với cha mẹ tôi. Còn tôi đứng ở căn phòng bên cạnh, cách một bức tường, nghe cha mẹ gào thét, tranh cãi, cuối cùng là rơi lệ, hối h/ận.
“Sớm biết thế này thì không nên nuông chiều Lâm Lạc Hạ, nuông chiều nó thành cái loại không coi ai ra gì! Kết quả lại làm tổn thương trái tim Lạc Âm!”
“Con nào cũng là con, mẹ sai rồi... Con bé đó luôn ngoan ngoãn như vậy, mẹ cứ tưởng nó không để tâm, mẹ cứ tưởng nó sẽ mãi mãi ở bên cạnh chúng ta.”
Mẹ khóc nức nở, lưng cha dường như gù xuống chỉ sau một đêm, không bao giờ thẳng lên được nữa. Thế nhưng dù thế nào đi nữa, cuối cùng họ vẫn ký vào bản thỏa thuận c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ đó rồi chật vật rời đi.
Sau khi họ đi, tôi bước ra từ căn phòng bên, luật sư đưa phong bì cho tôi.
“Họ nhất quyết bắt tôi đưa số tiền này cho em, em cầm lấy đi, coi như là bồi thường.”
Một phong bì dày cộp, số tiền bên trong có lẽ là toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi của cha mẹ. Tôi không nhận, chỉ bảo luật sư trả lại cho họ.
“Cứ bảo là tôi không cần.”
Tình yêu đến muộn, vô giá trị.
Sau này tôi nghe luật sư kể lại, cha mẹ đưa Lâm Lạc Hạ về quê cũ. Lâm Lạc Hạ vẫn không cam tâm, làm lo/ạn trời đất. Người nhà họ Hứa đã ra tay, cô ta bị đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần, chưa đầy hai tháng sau thì qu/a đ/ời vì uống th/uốc quá liều.
Nghe tin, tôi chỉ khựng lại một nhịp rồi tiếp tục cầm bút giải đề.
Kể từ đó, không còn ai đến làm phiền tôi nữa. Khi tôi ngẩng đầu lên từ vô số đề thi bài tập, chớp mắt một cái, mùa thu đã qua, mùa đông đã tới.
Trận tuyết đầu mùa rơi xuống cũng là lúc học kỳ kết thúc. Tôi khoác chiếc áo bông dày cộm, cùng bạn học bước về phía cổng trường. Tôi vừa đi vừa thở ra làn khói trắng, ngước nhìn tuyết rơi.
Giáo viên chủ nhiệm đang đứng không xa vẫy tay gọi tôi, năm nay tôi sẽ đến nhà cô ăn Tết.
“Lạc Âm, em nhìn xem người kia sao cứ đứng đó mãi thế? Trông lại còn hơi quen quen.”
Bạn học đột nhiên chỉ tay vào người đứng bên cạnh gốc cây bên đường đối diện. Tôi nhìn theo hướng tay cậu ấy chỉ. Gần như ngay lập tức, tôi nhận ra đó là Hứa Hàn Cảnh.
Anh ta chạm phải ánh mắt của tôi, hoảng lo/ạn quay mặt đi.
“Hai người quen nhau à?” Bạn học nghi hoặc hỏi.
Tôi lắc đầu: “Không quen, chắc là đang đợi người khác thôi.”
Nói xong, tôi cười vẫy tay với bạn học: “Không nói nữa, tớ đi đây.”
Bạn học đáp lời rồi đi về phía ngược lại. Còn tôi thì bước về phía giáo viên chủ nhiệm.
“Năm nay cô nhất định để em có một cái Tết thật ngon, dẫn em đi bái Văn Xươ/ng Quân, phù hộ cho em năm sau thi đạt kết quả tốt.”
Giáo viên chủ nhiệm cười nhận lấy cặp sách của tôi rồi đẩy tôi lên xe.
Lòng tôi mềm nhũn: “Cảm ơn cô.”
Xe chuyển bánh, theo bản năng, tôi ngoảnh đầu nhìn lại, dáng hình g/ầy gò ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo tôi từ xa cho đến khi khuất bóng.
Tuyết rơi ngày càng dày, cho đến khi mọi thứ bị bao phủ bởi một màu trắng xóa.
Tôi đã có một cái Tết thật ngon, khi quay lại trường, bác bảo vệ gọi tôi lại, đưa cho tôi một kiện hàng.
“Đây là cha mẹ cháu gửi đến.”
Bên trong chứa áo bông, áo len, cùng với th!t bò kho tự làm và các loại mứt quả, còn có cả một phong bao lì xì dày cộm. Tôi chỉ nhìn thoáng qua rồi đóng thùng lại, đưa trả cho bác bảo vệ.
“Bác ơi, bác gửi trả lại giúp cháu với ạ, phí ship cháu trả.”
“Tại sao vậy cháu?” Bác bảo vệ khó hiểu.
Tôi thản nhiên đáp: “Họ gửi nhầm địa chỉ rồi, cháu không phải con gái họ.”
Bác bảo vệ chợt hiểu ra, gật đầu đồng ý. Thế nhưng sau đó, kiện hàng đó lại được gửi đến lần nữa, dày hơn và nặng hơn lần trước.