Tôi không hề động đến, kiện hàng đó cứ nằm ở phòng bảo vệ rất lâu.

Cho đến khi mùa xuân qua đi, kỳ thi đại học ập đến, nó mới được người ta lấy đi.

Tháng Sáu, khi giải xong tờ đề mô phỏng cuối cùng, tôi đặt bút xuống.

Giáo viên trên bục giảng phát biểu đầy nhiệt huyết, chúc phúc cho kỳ thi ngày mai, các bạn học dưới đài hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào.

Tôi đưa tay xoa ngựk, nhịp tim đ/ập dồn dập và mạnh mẽ.

Ngày mai là khoảnh khắc tôi chứng minh bản thân một lần nữa.

Hai ngày thi cử, mọi chuyện đều thuận lợi.

Sau khi thi xong, tôi ở lại nhà giáo viên chủ nhiệm để dạy kèm cho con trai đang học cấp ba của cô.

Đến khi điểm thi đại học có, tôi mở máy tính lên tra c/ứu thì phát hiện điểm số đã bị ẩn đi.

Giáo viên chủ nhiệm vui mừng khôn xiết, hiệu trưởng cũng liên tục gọi điện đến chúc mừng trước.

Nhưng đến ngày công bố điểm chính thức, tôi vẫn không giấu nổi sự phấn khích.

“Thủ khoa, em lại là thủ khoa của tỉnh một lần nữa! 731 điểm, còn cao hơn năm ngoái!”

Tất cả mọi người vây quanh tôi, reo hò nhảy múa, những lời chúc mừng không ngớt.

Tôi không kìm được mà nở nụ cười, vui vẻ cùng họ.

Mà ở phía xa, một đôi vợ chồng già nua, đầu tóc bạc phơ, quần áo rá/ch rưới đứng trong góc, nước mắt không ngừng rơi.

Họ định bước lại gần, nhưng tôi đã được mọi người vây quanh đưa lên bục phát biểu cảm nghĩ.

Đợi khi tôi diễn thuyết xong, họ đã biến mất.

Sau đó, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Thanh Hoa - Bắc Đại, mang theo khoản trợ cấp và tiền thưởng của trường, tôi lên máy bay đến thủ đô.

Tôi đã có một mùa hè tự do và hạnh phúc, trong chuyến du lịch, tôi cũng nghe được tin tức về Hứa Hàn Cảnh.

Anh ta không bị đuổi học, nhưng vì phẩm hạnh không tốt nên bị kỷ luật, chỉ nhận được chứng chỉ hoàn thành khóa học và bị nhà họ Hứa đưa ra nước ngoài du học.

Còn cha mẹ Hứa trong năm nay đã thụ tinh trong ống nghiệm và sinh được một bé trai.

“Hai người họ định bỏ đứa con trai lớn kia để tập trung nuôi dạy đứa nhỏ rồi.”

Những người trong nhà hàng cười nói, thở dài: “Sao lại nghĩ quẩn đến mức đi sửa nguyện vọng đại học của người khác cơ chứ?”

“Nghe nói cô gái đó năm nay lại đỗ thủ khoa tỉnh, tiền đồ vô lượng.”

Tôi đặt đồ uống trong tay xuống, giơ tay gọi nhân viên phục vụ: “Tính tiền.”

Nhân viên bước tới, tôi thanh toán xong rồi bước ra ngoài, trước khi bước qua cửa, tôi nghe thấy tiếng kinh ngạc phía sau.

“Cô gái kia trông quen quá...”

Gió mát thổi qua, tôi đưa tay vén mái tóc.

Thời tiết trong xanh, tương lai của tôi tràn ngập ánh sáng.

Những con người và sự việc trong quá khứ, đối với tôi mà nói, đều không còn quan trọng nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưa tạnh, tôi bay vào trời xanh

Chương 17
Tôi mắc hội chứng con cả, từ nhỏ đã luôn mang trong mình trách nhiệm nặng nề với gia đình. Em gái tôi, Tống Vãn, học hành sa sút, tôi phải thức khuya dậy sớm kèm cặp, đưa con bé đỗ vào trường danh tiếng; em trai Tống Kiệt đang tuổi nổi loạn, tôi phải kè kè bên cạnh không rời nửa bước vì sợ nó hư hỏng; bố mẹ sức khỏe kém, mọi việc lớn nhỏ trong nhà từ cơm áo gạo tiền đến điện nước, phí dịch vụ đều do một tay tôi lo liệu. Tôi đã sớm quen với việc trở thành tấm khiên che chở cho người khác. Cho đến khi em gái tôi lại một lần nữa không về nhà qua đêm, chỉ vì muốn ở cùng bạn trai tóc vàng của nó. Tôi mặc kệ mưa bão lao đến, kéo mạnh con bé từ quán bar về trường. Đưa em đến nơi, cả người tôi ướt sũng, chật vật ngồi xổm bên vệ đường đợi xe. Một chiếc ô đen bất chợt che trên đỉnh đầu tôi. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Cảnh trong bộ âu phục chỉn chu. "Có lẽ hơi đường đột, nhưng tôi đã chú ý đến cô từ rất lâu rồi."
Hiện đại
Tình cảm
0