Mưa tạnh, tôi bay vào trời xanh

Chương 14

15/08/2026 20:23

“Xin lỗi chị, họ cứ khăng khăng là bố mẹ chị, rồi xông thẳng lên tầng hai, em thực sự không ngăn được họ.”

Nhìn thấy hai gương mặt đã khắc sâu vào xươ/ng tủy ấy, tim tôi đ/ập mạnh một nhịp. Những ký ức quá khứ ùa về như dòng nước biển buốt giá, trong nháy mắt nhấn chìm lấy tôi. Những ngày đông tuyết rơi bị ph/ạt đứng ngoài sân giặt quần áo cho Tống Vãn, hay mỗi đồng tiền làm thêm ki/ếm được khi học đại học đều bị ép phải nộp hết để m/ua giày bóng rổ cho Tống Kiệt. Còn có mỗi lần chịu ấm ức, câu nói duy nhất tôi nhận được luôn là “Mày là chị, mày phải nhường em”.

Tôi chưa kịp suy nghĩ xem làm sao họ lại tìm được đến tận đây, mẹ Tống đã lao lên, giơ tay định giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt tôi:

“Tao đá/nh ch*t cái đứa nghiệt súc không có lương tâm này!”

Luồng gió mạnh ập đến. Nhưng tôi đã không còn là Tống Vũ Kinh của ngày xưa, để mặc họ muốn đá/nh đ/ập hay ch/ửi bới thế nào thì tùy ý nữa. Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng nhìn bà ta:

“Bà kia, xin hãy tự trọng. Đây là nơi làm việc, nếu bà còn động tay động chân, tôi sẽ gọi bảo vệ và cảnh sát ngay lập tức.”

“Bà kia?!”

Mẹ Tống sững sờ giữa không trung, sắc mặt thay đổi đột ngột. Sau khi định thần lại, bà ta giậm chân gào thét:

“Đồ con ranh! Mày gọi tao là bà kia? Tao sinh mày, nuôi mày lớn chừng này, giờ mày thấy cánh cứng rồi, sang nước ngoài uống vài năm nước Tây mà đến cả mẹ ruột cũng không nhận hả!”

“Mọi người mau nhìn đi! Con nhỏ này ở ngoài thì ăn mặc sáng láng, còn bố mẹ già ở nhà sắp ch*t đói mà nó chẳng cho lấy một xu!”

Bố Tống cũng đứng bên cạnh vỗ đùi chỉ trỏ, khiến khu văn phòng vốn yên tĩnh trở nên hỗn lo/ạn, chướng khí m/ù mịt. Ánh mắt của các đồng nghiệp xung quanh nhìn vào khiến người ta thấy tê dại. Tôi không thèm đôi co với họ nữa, trực tiếp ra hiệu cho đội bảo vệ đang vội vã chạy tới:

“Tôi không quen họ, họ gây rối nghiêm trọng trật tự làm việc của công ty, phiền các anh kéo hết ra ngoài.”

Bảo vệ lập tức ùa tới, cưỡ/ng ch/ế kéo hai kẻ đang lăn lộn ăn vạ kia ra ngoài. Cho đến khi đám đông tan đi, Thẩm Cảnh mới với sắc mặt tái nhợt chạy vội từ phía cuối hành lang đến. Trán anh ta lấm tấm mồ hôi, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng lo/ạn, vội vàng giải thích với tôi:

“Vũ Kinh! Không phải anh! Anh không hề tiết lộ địa chỉ của em cho họ! Anh không hề bảo họ đến làm phiền em.”

Đầu óc tôi ong ong, chỉ cảm thấy sự phiền chán và mệt mỏi ập đến như thác đổ.

“Đủ rồi, Tổng giám đốc Thẩm.”

Tôi hoàn toàn không muốn nghe thêm một lời giải thích nào, cầm túi xách rồi đi thẳng xuống tầng. Cố gắng gượng xử lý nốt công việc buổi chiều, sau khi tan làm, tôi lê tấm thân mệt mỏi rã rời trở về dưới chân tòa nhà nơi mình thuê trọ. Nhưng vừa đến cửa nhà, tôi đã nhìn thấy hai bóng người đang co ro trong góc hành lang.

Họ lạ nước lạ cái, lại bất đồng ngôn ngữ, sau khi bị bảo vệ đuổi ra ngoài rõ ràng đã phải vất vả lang thang ngoài đường suốt cả ngày. Quần áo trên người rá/ch rưới bẩn thỉu, đầu tóc rối bù, trông vô cùng thảm hại. Vừa thấy tôi về, mẹ Tống lập tức vịn tường đứng dậy, vênh váo tự đắc bước tới:

“Đồ con ranh, coi như mày còn chút lương tâm biết đường quay về. Bọn tao đói ch*t rồi đây, còn không mau mở cửa mời tao với bố mày vào, nấu cho bọn tao bữa cơm nóng hổi ăn đi?”

Trải qua sự hànhz hạz suốt cả ngày, lúc này lòng tôi lại bình tĩnh lạ thường. Tôi nhìn họ, thậm chí không buồn chạm vào khóa cửa:

“Đây là nhà riêng của tôi, tôi không hoan nghênh bất kỳ người lạ nào bước vào. Nếu các người không đi ngay, tôi sẽ gọi cảnh sát đến bắt vì tội xâm nhập bất hợp pháp và quấy rối.”

Sắc mặt bố mẹ Tống trắng bệch. Họ không ngờ đứa con gái lớn vốn luôn đá/nh không trả, m/ắng không cãi, nay lại lạnh lùng đến mức này. Thấy tôi quay người định đi, bố Tống cuối cùng cũng h/oảng s/ợ, vội lao tới chắn ở lối cầu thang:

“Tống Vũ Kinh, mày thực sự tuyệt tình đến thế sao? Thế còn em gái mày thì sao? Mày định mặc kệ cả em gái mày à?!”

Bước chân tôi khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn ông ta. Bố Tống vội vàng hạ thấp thái độ, khẩn khoản lên tiếng:

“Em gái mày bị thằng cha làm nhạc rap tóc vàng lừa sạch tiền rồi, đến cả tiền tiết kiệm lẫn danh dự cũng không còn, ngày nào cũng đòi sống đòi ch*t! Thằng đó lấy tiền rồi bỏ trốn, giờ nó suốt ngày ở nhà khóc lóc thảm thiết!”

“Mày là chị, mày không thấy xót à? Mày không thể quản nó được sao?”

Tôi nhìn đôi vợ chồng đang đầy vẻ lo lắng trước mặt, bỗng thấy thật nực cười. Thì ra là vậy. Họ lặn lội xuyên quốc gia tìm đến đây căn bản không phải để hỏi xem tôi sống có tốt không, cũng chẳng phải thực sự không có tiền sống qua ngày, mà là vì đứa con gái cưng của họ.

“Quản nó?” Tôi nhếch mép,

“Có phải hai người quên rồi không? Lúc trước tôi khuyên nó đừng giao du với thằng tóc vàng đó, là ai chỉ vào mũi tôi m/ắng tôi lo chuyện bao đồng? Lại là ai nói, dù Tống Vãn có làm trời sập xuống, cũng không cần đến đứa chị như tôi phải nhúng tay vào?”

Bố mẹ Tống bị tôi hỏi đến mức á khẩu, môi r/un r/ẩy không nói được lời nào.

“Tình chị em giữa chúng tôi, đã kết thúc từ lâu rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưa tạnh, tôi bay vào trời xanh

Chương 17
Tôi mắc hội chứng con cả, từ nhỏ đã luôn mang trong mình trách nhiệm nặng nề với gia đình. Em gái tôi, Tống Vãn, học hành sa sút, tôi phải thức khuya dậy sớm kèm cặp, đưa con bé đỗ vào trường danh tiếng; em trai Tống Kiệt đang tuổi nổi loạn, tôi phải kè kè bên cạnh không rời nửa bước vì sợ nó hư hỏng; bố mẹ sức khỏe kém, mọi việc lớn nhỏ trong nhà từ cơm áo gạo tiền đến điện nước, phí dịch vụ đều do một tay tôi lo liệu. Tôi đã sớm quen với việc trở thành tấm khiên che chở cho người khác. Cho đến khi em gái tôi lại một lần nữa không về nhà qua đêm, chỉ vì muốn ở cùng bạn trai tóc vàng của nó. Tôi mặc kệ mưa bão lao đến, kéo mạnh con bé từ quán bar về trường. Đưa em đến nơi, cả người tôi ướt sũng, chật vật ngồi xổm bên vệ đường đợi xe. Một chiếc ô đen bất chợt che trên đỉnh đầu tôi. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Cảnh trong bộ âu phục chỉn chu. "Có lẽ hơi đường đột, nhưng tôi đã chú ý đến cô từ rất lâu rồi."
Hiện đại
Tình cảm
0