Lúc này hắn mới nhận ra mình đã bị một nhóm c/ôn đ/ồ cao lớn vây kín.
Nhóm c/ôn đ/ồ đó, chỉ cần nhìn từng người một thôi cũng đã thấy vô cùng đ/áng s/ợ.
Chiều cao trên một mét tám lăm, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng nửa ngón tay, nửa thân trên cởi trần lộ ra những hình xăm kinh dị như Thanh Long bên trái, Bạch Hổ bên phải.
Có kẻ cầm chai rư/ợu, có kẻ cầm gậy sắt trên tay.
Từng bước một, chúng chậm rãi tiến về phía hắn.
Bộ n/ão vốn hỗn lo/ạn vì rư/ợu của Trương Thanh lập tức trở nên tỉnh táo.
Đôi chân hắn không tự chủ được mà r/un r/ẩy.
"Đại... đại ca, anh tìm tôi có việc gì không?"
Đại ca cầm đầu, tay gõ gõ chai rư/ợu vào lòng bàn tay một cách nhịp nhàng.
Gương mặt gã cũng vô cùng hung dữ, nhìn qua đã biết không phải người tốt lành gì.
"Chính mày làm chuyện gì, mày không tự biết rõ sao?"
"Mày nói xem, đắc tội ai không đắc tội, lại đi đắc tội với phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Trần Thị."
Trương Thanh không thể tin nổi: "Là phu nhân Trần bảo các anh đến sao?"
Hắn xoa xoa hai tay: "Tôi không cố ý làm Trần thiếu gia bị thương mà! Phu nhân bảo tôi dạy dỗ cô gái kia, tôi đâu có biết Trần thiếu gia lại lao ra bảo vệ cô ta chứ!"
Đại ca nhíu mày, trông càng hung dữ hơn: "Nói với tao mấy cái này vô dụng thôi, bọn tao cũng chỉ là nhận tiền làm việc mà thôi."
Gã ép sát từng bước.
Trương Thanh lùi lại từng bước, nhìn đám người cao lớn vạm vỡ này, giọng r/un r/ẩy: "Vậy... các anh muốn làm gì tôi...?"
"Tất nhiên là... lấy mạng mày rồi!" Đại ca gầm lên một tiếng, cầm chai rư/ợu nện thẳng vào đầu Trương Thanh.
"Bốp" một tiếng.
Chai rư/ợu vỡ tan.
Trương Thanh chưa kịp định thần, chỉ suýt chút nữa, chỉ một chút thôi là chai rư/ợu đã đ/ập nát đầu hắn, những mảnh thủy tinh văng tung tóe dưới chân.
Tiếp theo đó là một trận hỗn chiến.
Đám đại ca dùng hung khí trên tay đá/nh túi bụi vào người Trương Thanh.
Nhưng thật trùng hợp, lần nào Trương Thanh cũng tránh được.
Tuy nhiên, bản thân hắn cũng đã tơi tả lắm rồi.
Khi sức lực cuối cùng cạn kiệt.
Trương Thanh ngồi bệt xuống đất.
Một cây gậy sắt to bằng cánh tay giáng thẳng xuống mặt hắn.
Trương Thanh nhắm mắt lại, phần thân dưới không thể kiểm soát được nữa.
Vật thể lạ lập tức làm ướt đẫm mặt đất.
Ngàn cân treo sợi tóc.
Khi cây gậy sắt chỉ còn cách trán Trương Thanh đúng năm centimet.
Chứng kiến cảnh tượng này, tôi gắng sức lên tiếng: "Dừng tay!"
Tôi lấy điện thoại ra, cảnh cáo đám đại ca đó: "Tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát sắp đến nơi rồi!"
Đám tiểu đệ lập tức hoảng lo/ạn, nhìn về phía đại ca: "Đại ca làm sao đây! Cảnh sát sắp đến rồi!"
Tôi nghiêm giọng nói: "Các anh còn không chạy đi? Đợi cảnh sát đến bắt à?"
Đại ca nhìn tôi, rồi lại nhìn Trương Thanh đang sợ đến mức tè ra quần.
Cuối cùng, gã nhổ một bãi nước bọt xuống đất đầy bất mãn: "Lần này coi như mày may mắn! Nhưng mày tránh được mùng một chứ không tránh được ngày rằm! Mày cứ đợi đấy! Anh em! Đi thôi!"
Đợi đám người đó rời đi ồn ào náo nhiệt.
Trương Thanh mới trút được gánh nặng trong lòng, thở hổ/n h/ển từng chặp.
Sau đó, nghĩ đến điều gì đó, trong mắt hắn tràn đầy c/ăm h/ận: "Tao làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu cho phu nhân Trần, không có công lao cũng có khổ lao, vậy mà bà ta lại muốn hại tao! Mẹ kiếp! Con mụ khốn nạn đó!"
Tôi nhếch môi: "Tôi chỉ yêu đương sớm với con trai bà ta thôi mà bà ta đã bắt ông h/ủy ho/ại tôi rồi. Ông đã làm rá/ch đầu quý tử của bà ta như thế, ông nghĩ bà ta sẽ tha cho ông sao?"
"Ông chẳng qua cũng chỉ là một con chó của bà ta, giải quyết ông cũng dễ dàng như bóp ch*t một con kiến thôi, ông nên nghĩ cách bảo toàn tính mạng đi!"
Trương Thanh bứt rứt vò đầu bứt tai: "Vậy tôi đi c/ầu x/in bà ta, quỳ xuống c/ầu x/in bà ta tha thứ cho tôi!"
Tôi phản vấn: "Ông nghĩ bà ta sẽ tha cho một con chó cắn bị thương con trai mình sao? Một con chó ch*t đi, bà ta còn có thể nuôi con khác, nhưng quý tử thì chỉ có một thôi."
Tóc Trương Thanh rối như tổ quạ, những tia m/áu trong mắt đỏ ngầu đ/áng s/ợ: "Vậy tôi trốn, tôi trốn sang tỉnh khác, sau này không bao giờ quay lại nữa!"
Tôi không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.
Hắn ngẩng đầu lườm tôi: "Cô cười cái gì?"
"Tôi cười ông thật quá ngây thơ. Chỉ cần bà ta muốn trả th/ù ông, ông nghĩ ông trốn được sao? Chỉ cần cơn gi/ận trong lòng bà ta chưa được giải tỏa, ông có trốn đến chân trời góc bể, bà ta cũng sẽ tìm ra ông rồi thủ tiêu ông."
Tôi cố tình kích hắn: "Sự tà/n nh/ẫn, th/ù dai của bà ta, ông làm việc dưới trướng bà ta bao nhiêu năm, lẽ nào không biết?"
Trương Thanh không phủ nhận, như nhớ ra điều gì đó, không khỏi rùng mình.
Nhìn thấy tâm lý phòng thủ của Trương Thanh đã bị phá vỡ.
Hắn yếu ớt hỏi tôi: "Vậy tôi phải làm thế nào mới sống sót được?"
Tôi dẫn dụ: "Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất."
Hắn mở to mắt: "Ý cô là... đồn cảnh sát?"
Tôi búng tay một cái thật kêu: "Đúng rồi đó! Nhà họ Trần dù có nhiều tiền đến đâu thì tay bà ta cũng không vươn tới chỗ cảnh sát được. Nhà tù đối với ông mới là nơi an toàn nhất."
Trương Thanh không cam tâm: "Lẽ nào tôi phải trốn trong tù cả đời sao?"
"Tất nhiên là không rồi, hơn nữa ông cũng đâu muốn phu nhân Trần sống sung sướng cả đời đúng không?"
Trương Thanh như vớ được cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng: "Vậy tôi phải làm thế nào?"