Ôn Kiều

Chương 9

15/08/2026 18:13

Ánh mắt cuối cùng cậu ấy nhìn tôi như sắp khóc, đôi môi r/un r/ẩy nói với tôi: "Kiều Kiều, sau này đừng nhớ đến anh nữa, hãy quên anh đi, sống thật tốt với chồng em nhé."

Ký ức cuối cùng của tôi về Trần Dữ chính là chiếc bánh kem rơi trên mặt đất.

Chiếc bánh rơi xuống đất.

Hỏng rồi.

Giống như Trần Dữ vậy.

Thậm chí còn chưa kịp vào đến cửa nhà.

Gã chồng vũ phu trực tiếp túm tóc tôi, lôi xềnh xệch vào trong nhà.

Gã dùng vỏ chai bia đ/ập tôi.

Nghiến răng nghiến lợi m/ắng tôi là con đĩ lăng loàn, cưới gã rồi mà còn tơ tưởng đến thằng đàn ông khác, cắm sừng gã.

Gã dùng mảnh vỡ sắc nhọn của cổ chai cứa vào cổ tôi, hỏi tôi có ngủ với Trần Dữ không.

Mảnh thủy tinh đ/âm sâu vào cổ tôi.

M/áu tươi tuôn trào.

Gã dùng gạt tàn th/uốc đ/ập vào đầu tôi, từng cái, từng cái một...

Cho đến khi m/áu th!t be bét, tôi chẳng còn hơi thở.

Cuộc đời Trần Dữ rơi từ đỉnh cao xuống vực thẳm.

Thế nhưng Thẩm Tri Hạ vẫn luôn không rời không bỏ mà ở bên cạnh cậu ấy.

Nhưng làm sao con người ta có thể dễ dàng làm lại từ đầu như thế chứ.

Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cả hai trở thành nhân viên quèn ở một công ty bình thường.

Sau đó, Thẩm Tri Hạ cũng trọng sinh.

Kiếp trước cô ta là luật sư được người đời kính trọng, chồng là người nắm quyền doanh nghiệp, đi đến đâu cũng được người ta săn đón.

Còn bây giờ, trong công việc cô ta phải làm trâu làm ngựa, nghe người ta sai khiến.

Cô ta không chịu nổi sự chênh lệch quá lớn đó, cuối cùng lại phát đi/ên.

Gặp ai cũng nói: "Tôi là phu nhân Chủ tịch Tập đoàn Trần Thị."

Nhìn thấy Trần Dữ là lại rơi lệ oán trách: "Kiếp trước anh lừa tôi, nên kiếp này tôi không cần anh nữa."

Trần Dữ vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc Thẩm Tri Hạ.

Lần cuối cùng gặp cậu ấy, cơ thể cậu ấy c/òng xuống, đôi mắt vô h/ồn.

Chẳng còn dáng vẻ của vị đại thiếu gia cao cao tại thượng ngày nào nữa.

Giống hệt kiếp trước.

Bố mẹ tôi lấy cớ chúc mừng tôi đỗ đại học, gọi tôi về nhà.

Tôi lại nhìn thấy gã đàn ông đã đá/nh ch*t tôi ở kiếp trước.

Gã nhìn tôi như đang đá/nh giá một món hàng.

Bố mẹ tôi thậm chí còn chẳng buồn diễn kịch.

Mông tôi còn chưa kịp chạm ghế.

Họ đã trừng mắt với tôi: "Đứng đực ra đó làm gì, còn không mau đi nấu cơm, mày muốn bỏ đói chúng tao à!"

Không còn cách nào khác, đây là cơ hội họ tự dâng đến tận miệng cho tôi.

Khi nấu cơm, tôi vừa nghe họ mặc cả giá b/án tôi, vừa thêm chút "gia vị" vào món ăn.

Đến khi tất cả các món đã làm xong dọn lên bàn.

Em trai tôi đột nhiên tốt bụng rót cho tôi một cốc nước.

"Chị, nấu cơm vất vả rồi, uống cốc nước đi."

Tôi nhận lấy cốc nước nhưng không uống, mà đặt lên bàn.

Mẹ tôi có chút sốt ruột: "Sao không uống đi, uống nhanh lên."

Tôi mỉm cười: "Không vội, mọi người cứ nếm thử món con làm trước đi, ăn xong con uống sau, con đã mất hai tiếng đồng hồ để làm đấy."

Bố tôi không kiềm chế được, gắp một đũa cho vào miệng: "Tao ăn rồi, uống nhanh lên!"

Tôi hất cằm: "Những người khác còn chưa ăn mà."

Đám người vội vàng nhồi nhét thức ăn vào miệng.

Bố tôi còn không quên nói với gã chồng vũ phu:

"Mày xem con nhỏ ch*t ti/ệt này, không những đầu óc thông minh mà còn nấu ăn ngon, vừa biết chăm sóc gia đình, con cái sinh ra lại còn thông minh, đi đâu mà tìm được đứa như thế chứ."

Một phút sau.

Đám người ngủ say như ch*t.

Tôi lôi họ lên một chiếc giường, l/ột sạch quần áo từng người một.

Tôi còn cho gã chồng vũ phu uống thêm chút đồ đặc biệt.

Rồi đặt một chiếc camera giám sát.

Trong đêm tối.

Hòa cùng tiếng thở dốc của gã chồng vũ phu và em trai tôi.

Ti/ếng r/ên rỉ của gã chồng vũ phu và bố tôi.

Tiếng kêu la của gã chồng vũ phu và mẹ tôi.

Tiếng này nối tiếp tiếng kia.

Thật là náo nhiệt.

Đêm đó.

Bố tôi và em trai tôi đã bị gã chồng vũ phu "thông cống".

Em trai tôi như mở ra một cánh cửa thế giới mới.

Từ đó về sau yêu luôn món này.

Là chị gái, tôi chỉ biết tôn trọng và chúc phúc.

Còn gã chồng vũ phu.

Trong một đêm nọ, gã s/ay rư/ợu.

Đi vào một con đường mà trước giờ gã chưa từng đi.

Cuối cùng rơi xuống sông ch*t đuối.

Thông qua điều tra.

Cảnh sát không phát hiện ra điều gì bất thường, sự việc cuối cùng được kết luận là t/ai n/ạn đuối nước do sảy chân.

Còn về phần tôi.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi trúng tuyển vào một trong mười doanh nghiệp hàng đầu cả nước.

Thu nhập hàng năm lên đến hàng triệu tệ.

Tôi còn đón bà nội – người thân duy nhất của mình – về phụng dưỡng.

Cuối cùng, tôi muốn nói với chính mình.

Ôn Kiều của kiếp trước, tôi rất thương bạn.

Ôn Kiều của hiện tại, bạn thực sự rất tuyệt vời!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô chăm sóc mẹ chồng mắc chứng mất trí suốt tám năm, nhưng sau đám tang lại nhận được đơn ly hôn, đến khi mở két sắt mới bàng hoàng biết ngôi nhà đã đổi chủ

Chương 12
Hứa Bội Linh, một thợ làm bánh tại gia 51 tuổi, đã từ bỏ công việc tại khách sạn để chăm sóc mẹ chồng mắc chứng mất trí nhớ, dành trọn tám năm thời gian, thu nhập và công sức chăm sóc cho gia đình chồng. Ba ngày sau đám tang của mẹ chồng, người chồng Trần Kiến Hoành bất ngờ đề nghị ly hôn, còn tuyên bố căn nhà cũ là tài sản tổ tiên để lại và Bội Linh chỉ được phép mang theo những vật dụng cá nhân. Cô không tranh giành nhà cửa trước mặt người thân, bạn bè mà âm thầm lưu giữ lịch trình chăm sóc, các hóa đơn chi phí y tế và sửa chữa, đồng thời làm theo trình tự pháp lý để tra cứu tài sản. Trong két sắt mẹ chồng để lại không có di chúc, nhưng lại có bản sao hợp đồng mua bán nhà giá rẻ, chứng từ sửa chữa do Bội Linh thanh toán và một bản thảo tư vấn bảo đảm quyền cư trú còn dang dở. Dữ liệu dần cho thấy, từ hai năm trước, Kiến Hoành đã chuyển nhượng căn nhà với giá rẻ cho chị gái là Trần Mỹ Lan nhằm che giấu các khoản nợ đầu tư, sau đó vẫn tiếp tục sử dụng tiền tiết kiệm của Bội Linh với lý do sửa nhà và chăm sóc mẹ. Bội Linh từ chối biến những hình ảnh mẹ chồng khi mắc bệnh hay tám năm hiếu thuận của mình thành vũ khí, cô chỉ yêu cầu hoàn trả những tài sản có thể chứng minh, phân tách nợ nần và hoàn tất việc thanh lý tài sản hợp lý. Cuối cùng, cô không ở lại căn nhà cũ để chờ đợi lời xin lỗi, mà mở một xưởng làm bánh nhỏ của riêng mình, tái thiết lập một cuộc sống không dựa trên sự hy sinh bản thân.
0
Ôn Kiều Chương 9