"Tần ca tự thân khó bảo toàn, ông ta đang tắm trong biệt thự thì Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật ập vào bế đi cả người lẫn bồn tắm, trên người chỉ kịp quấn đ/ộc một chiếc khăn tắm trắng!"
Cơ bắp trên mặt Lưu Bưu co gi/ật dữ dội.
Cái lưng vừa mới ưỡn thẳng giờ nhìn thấy rõ đang sụp xuống.
Hắn quỳ rạp xuống sàn, hai đầu gối chạm đất cái bộp.
Sau đó, hắn tự vả vào mặt mình tới tấp, t/át mạnh đến mức m/áu mũi văng tung tóe, mặt mũi bê bết đỏ trắng.
"Cái miệng tôi thối! Đôi mắt tôi là hai cái lỗ m/ù! Thiếu gia, xin ngài giơ cao đá/nh khẽ, tôi cũng chỉ là thằng sai vặt chạy việc thôi!"
Một vài đặc cảnh vũ trang đầy đủ từ đầu hành lang chạy tới, không một lời thừa thãi, mỗi bên một người kẹp lấy cánh tay hắn lôi đi.
Một gã đàn ông nặng hơn trăm cân mềm nhũn ra như một bãi bùn, bị lôi xềnh xệch trên sàn hành lang, để lại hai vệt nước vàng dài dằng dặc.
Thứ chờ đợi hắn không phải là chén rư/ợu hòa giải, mà là bàn đạp máy kh//âu đến mức kiệt sức.
Vệt nước trên gạch men hành lang vẫn chưa kịp khô.
Tôi phủi sạch bụi bám trên tay áo chiếc áo khoác gió, kéo chiếc ghế xếp bên cạnh ngồi xuống.
Thẩm Vạn Sơn dưới đất vẫn đang dùng trán đ/ập xuống sàn, gạch men trắng sớm đã đỏ một mảng lớn.
"Tổng giám đốc Cố!"
Giọng Thẩm Vạn Sơn khản đặc, dây thanh quản kéo dài ra một cách thảm hại.
"Tiền tôi chuẩn bị xong rồi, một trăm triệu! Một trăm triệu tiền mặt, trong mười phút nữa sẽ chuyển vào tài khoản công ty của ngài! Coi như là tiền m/ua thức ăn cho đàn cừu của ngài."
Tôi tức đến bật cười.
Hơn trăm con cừu vùng đồng cỏ, ăn một bữa hết một 'tiểu mục tiêu' (100 triệu tệ).
Tiêu chuẩn ăn uống này đủ tầm quốc yến rồi.
"Thẩm Vạn Sơn."
"Ông coi đây là cái chợ để mặc cả sao?"
Nửa thân trên của Thẩm Vạn Sơn run lên bần bật, ông ta dừng động tác, nằm rạp dưới đất thở dốc, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Trong góc, Thẩm Tư Tư bị chính bố ruột đá/nh đ/ập t/àn b/ạo, tóc tai bết dính vào mặt, khuôn mặt sưng phù không nhận ra.
Tôi đứng dậy, bước vài bước tới trước mặt cô ta.
Nhìn xuống đá/nh giá cô ta từ trên cao.
"Cái khí thế lúc nãy đâu mất rồi?"
Tôi hỏi.
"Không phải tuyên bố đế chế thực phẩm tươi sống nhà họ Thẩm các người che trời một tay sao? Không phải mở miệng ra là nói nửa thị trường cả nước đều phải nhìn sắc mặt cô sao?"
"Chỉ cần cô lên tiếng, cừu ở trang trại của tôi ngay cả một sợi lông cũng không b/án được?"
Thẩm Tư Tư lùi dần vào góc tường, hai tay ôm lấy đầu gối, răng va vào nhau lập cập.
Thảm cảnh Lưu Bưu bị lôi đi ngay trước mắt, dù cô ta có ng/u ngốc đến đâu cũng hiểu mình đã gây ra họa lớn tày trời.
Nhưng cô ta có vắt óc cũng không hiểu nổi, một kẻ mặc áo khoác cũ đi chăn cừu, dựa vào đâu mà chỉ vài câu nói đã khiến tên đại ca xã hội đen lộng hành và cả bố ruột cô ta phải quỳ xuống c/ầu x/in.
Tôi nghiêng đầu ra lệnh.
"Tổng giám đốc Thẩm, bổ túc cho con gái ông đi. Nói cho cô ta biết, cái đế chế thực phẩm tươi sống nhà họ Thẩm các người, bình thường là nhờ ăn đồ thừa của nhà ai mà sống."
Thẩm Vạn Sơn bò lồm cồm lại gần.
Ông ta túm lấy tóc Thẩm Tư Tư, lôi xềnh xệch cô ta ra khỏi góc tường.
"Đồ sao chổi! Hôm nay tao bóp ch*t mày!"
Tay Thẩm Vạn Sơn r/un r/ẩy, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, chỉ vào tôi rồi gào lên với Thẩm Tư Tư:
"Tuyến đường lạnh của nhà họ Thẩm, tổng kho nằm trong top 10 cả nước, và 80% nguồn hàng cao cấp trên thị trường, tất cả mẹ nó đều là địa bàn của tập đoàn Côn Luân! Đó là bát cơm người ta ban cho chúng ta!"
Đầu Thẩm Tư Tư đ/au nhói, tiếng thét thảm thiết còn chưa kịp phát ra đã bị nửa câu sau bóp nghẹt.
"Người đang đứng trước mặt con, chính là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Côn Luân!"
Thẩm Vạn Sơn gào đến mức không thở nổi, "Mày không trêu chọc ai, lại đi trêu chọc cậu ấy!"
Thẩm Tư Tư há hốc miệng, cơ mặt sưng vù co gi/ật.
Chỉ vài chục phút trước, cô ta còn đi giày cao gót, chỉ vào mũi tôi ch/ửi là đồ dân đen, muốn dùng tư bản để dạy tôi cách làm người.
Còn bây giờ, quân bài mà cô ta tự hào nhất, cái đế chế thực phẩm tươi sống giúp cô ta hoành hành khắp cả nước, chẳng qua chỉ là chút th!t vụn rơi ra từ kẽ tay tôi.
Kẻ chăn cừu mà cô ta tuyên bố muốn chặn đường sống, lại đang nắm giữ sinh mệnh của hàng vạn người nhà họ Thẩm trong tay.
Tôi kéo khóa áo khoác, xoay người bước ra cửa.
"Một trăm triệu đó các người tự giữ lấy đi."
Tôi bước đi không dừng lại.
"Về nhà m/ua ít gỗ tốt mà đóng qu/an t/ài cho nhà họ Thẩm đi."
Thẩm Vạn Sơn bò lồm cồm lao tới, chẳng còn màng đến thể diện của một tổng giám đốc.
Bụng ông ta dán xuống sàn gạch men, lướt qua vệt nước, hai tay bám ch/ặt lấy ống quần tôi.
"Tổng giám đốc Cố! Xin ngài giơ cao đá/nh khẽ!"
Giọng ông ta hoàn toàn vỡ vụn, tông giọng vọt lên cao.
"Tư Tư nó không có n/ão, nó là đồ ng/u! Ngài bây giờ cứ bẻ g/ãy hai chân nó đi! Ch/ặt tay nó cũng được! Chỉ cần ngài chừa cho nhà họ Thẩm một con đường sống!"
Tôi rũ mắt nhìn xuống.
Trên ống quần áo khoác gió có thêm hai vệt bùn dính m/áu.
Bộ quần áo hơn trăm đồng, khá bền, nhưng tiếc là phải vứt rồi.
"Nó chê cừu của tôi bẩn. Lại còn chê tôi hôi."
Tôi lấy điện thoại ra, gọi vào đường dây nội bộ.
"Truyền lời của tôi. Thông báo cho bộ phận pháp chế của tập đoàn."
Tôi không thèm nhìn hai bố con nhà họ Thẩm, trực tiếp nói vào ống nghe.