Buổi tối, Giang Nguyệt Tình không dám tắt đèn, một mình ôm gối ngồi ở góc giường.
Cẩm Xuyên ôm chú gấu nhỏ chạy vào, đặt chiếc đèn ngủ yêu thích nhất lên đầu giường cô bé.
Sáng hôm sau, Giang Nguyệt Tình nắm tay Cẩm Xuyên thề thốt với tôi:
“Bố, sau này con là chị, con sẽ bảo vệ Cẩm Xuyên cả đời.”
“Ai dám b/ắt n/ạt em ấy, con sẽ đá/nh trả lại thay em ấy.”
Bảy đứa trẻ còn lại cũng vây quanh Cẩm Xuyên tranh nhau hứa hẹn:
“Chúng con đều sẽ bảo vệ em trai!”
Vì chúng đã bội ước, đương nhiên phải chịu trừng ph/ạt.
Tôi buông chiếc bút máy đã g/ãy, bảo bộ phận nhân sự kiểm tra lại dòng tiền và danh sách nhân sự của tám người này trong những năm qua.
Hai tiếng sau, giám đốc nhân sự ôm tài liệu xông vào văn phòng, báo với tôi rằng chúng không chỉ biển thủ tài sản công ty mà còn đưa cả đám họ hàng của Chu Gia Thụ vào làm việc tại Thẩm thị.
Tôi cầm bút đỏ, gạch từ cái tên đầu tiên đến cái tên cuối cùng:
“Mười bảy người, tất cả thanh lý hết, truy thu toàn bộ tiền lương và các khoản chi phí đã thanh toán sai quy định.”
Thông báo thanh lý vừa gửi đi, tin nhắn của Giang Nguyệt Tình liên tiếp nhảy lên:
“Bố, bố đến cả người nhà của Gia Thụ mà cũng động vào sao?”
“Bây giờ phục hồi lại vị trí cho họ, con còn có thể quay về ký hợp đồng dự án cho bố.”
“Thực sự đắc tội với nhà họ Phó rồi, bố đừng có khóc lóc c/ầu x/in con.”
Tôi tắt điện thoại, cầm hợp đồng lên.
Nó không phải khẳng định rằng không có nó, Thẩm thị không thể ký nổi dự án hai mươi bảy tỷ kia sao?
Vậy thì tôi sẽ cho nó thấy, tập đoàn Thẩm thị rốt cuộc mang họ gì.
Tôi đích thân đến nhà họ Phó.
Chủ tịch Phó nắm tay tôi, cam kết:
“Nhà họ Phó hợp tác với Thẩm thị, chứ không phải với Giang Nguyệt Tình.”
Dự án mà Giang Nguyệt Tình giữ trong tay ba tháng, định dùng làm con bài mặc cả để đe dọa tôi, đã được ký kết thành công ngay trong đêm đó.
Sau khi thay đổi người phụ trách, bộ phận tài chính kiểm tra lại sổ sách cũ, vừa tra đến ba nhà cung cấp do cậu của Chu Gia Thụ phụ trách, các con số đã không còn khớp.
Bộ phận kiểm toán thức trắng đêm để truy soát, hơn sáu triệu tiền lại quả trong hai năm đều chỉ thẳng về phía Giang Nguyệt Tình.
Tôi yêu cầu bộ phận pháp lý niêm phong bằng chứng, đồng thời bảo thư ký tiếp tục thu hồi tài sản nhà họ Thẩm đứng tên tám người bọn chúng.
Buổi tối trở về biệt thự, một chùm chìa khóa xe ném xuống dưới chân tôi:
“Bố, bố làm thế là quá đáng lắm rồi!”
Giang Nguyệt Tình đứng giữa phòng khách, bảy người còn lại đều có mặt đông đủ.
Chu Gia Thụ ngồi trên sofa, dưới chân chất đống vài chiếc vali vừa được dọn ra từ biệt thự.
Thấy tôi bước vào, vành mắt hắn đỏ hoe ngay lập tức:
“Chú ơi, những người thân đó đã nhìn con lớn lên từ nhỏ. Chú đuổi hết họ khỏi công ty, sau này họ sống thế nào đây?”
Tôi không thèm để ý đến hắn, chỉ nhìn người bảo vệ trực ở cửa:
“Ai cho phép bọn chúng vào đây?”
Người bảo vệ theo phản xạ trả lời: “Cô Giang và mọi người trước giờ vẫn luôn...”
“Từ hôm nay, cậu không cần đến làm nữa.”
Giang Nguyệt Tình đ/á văng chiếc ghế bên cạnh:
“Bố trút gi/ận lên một người bảo vệ làm gì? Con ở đây hai mươi năm rồi, quay về còn cần bố đồng ý sao?”
Hứa Mạn kéo kéo chiếc áo khoác trên người:
“Biệt thự của chúng con tại sao lại thu hồi? Nguyệt Tình còn đang mang th/ai, bố không thể rộng lượng hơn một chút sao?”
Tôi chỉ vào chùm chìa khóa dưới đất:
“Sổ đỏ ghi tên Thẩm thị, xe đăng ký dưới danh nghĩa công ty. Các người ở được mấy năm mà tưởng mình là chủ nhà thật à?”
Hứa Mạn bị chặn họng không nói được lời nào.
Giang Nguyệt Tình lại cười lạnh:
“Được, bố cứ việc thu! Bố có tiền thu hồi nhà, thu hồi công ty, vậy có giỏi thì thu hồi luôn cả phẫu thuật triệt sản mà tám người chúng con đã làm đi?”
Hứa Mạn và mấy người còn lại nghe xong cũng cười đắc ý:
“Bố, những th/ủ đo/ạn này của bố vô dụng với chúng con thôi.”
“Tám người chúng con đã triệt sản rồi, ngoại trừ đứa trẻ trong bụng con, cả đời này bố sẽ không bao giờ có cháu nội nữa.”
“Cẩm Xuyên thể chất yếu như vậy, liệu có đời sau hay không còn chưa biết được nữa kìa!”
Chu Gia Thụ liếc nhìn bụng Giang Nguyệt Tình, nhìn tôi đầy tủi thân:
“Chú à, chúng con chỉ muốn cho đứa trẻ một danh phận.”
“Nếu chú thực sự không thích con, con có thể đưa Nguyệt Tình và đứa bé rời đi.”
“Đợi sau này chú nhớ cháu, lại để Nguyệt Tình đưa nó về thăm chú.”
Giang Nguyệt Tình ôm Chu Gia Thụ vào lòng, dịu dàng nói:
“Anh đi đâu chứ? Người cần phải cúi đầu không phải là anh.”
Cô ta ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ của Cẩm Xuyên:
“Cẩm Xuyên làm lo/ạn mấy ngày nay cũng nên nghĩ thông suốt rồi.”
“Để nó xuống đây xin lỗi Gia Thụ, con vẫn có thể tiếp tục chăm sóc nó.”
Tôi cười lạnh: “Cẩm Xuyên đang bồi đắp tình cảm với vợ chưa cưới của mình, không rảnh để tâm đến cô đâu.”
Nụ cười trên mặt Giang Nguyệt Tình cứng đờ một lát, rồi nhanh chóng hừ lạnh:
“Bố, ai mà chẳng biết Cẩm Xuyên từ nhỏ đã muốn cưới con? Sao nó có thể để mắt đến người khác được?”
Giang Nguyệt Tình quay người định bỏ đi, tôi trực tiếp ra lệnh cho vệ sĩ đóng cửa:
“Đi thì được, nhưng phải để lại toàn bộ những thứ nhà họ Thẩm đã m/ua.”
“Quần áo, giày dép, đồng hồ, trang sức, không được phép mang đi bất cứ thứ gì.”