Món quà đắt nhất mà Hạ Hành Xuyên từng tặng tôi là một chiếc bút máy giá ba trăm tám mươi tệ.
Trước khi m/ua, anh ấy đã kiểm tra giá ở bảy cửa hàng và so sánh hơn hai mươi bài đá/nh giá.
Cuối cùng, anh bảo với tôi: "Trong cùng tầm giá, trải nghiệm viết của chiếc bút này là tốt nhất."
Tôi mỉm cười đón nhận.
Sau đó, mỗi năm vào dịp sinh nhật, anh đều tặng tôi ruột bút cùng thương hiệu, anh bảo như vậy mới là thiết thực nhất.
Có lần tôi tăng ca đến mười một giờ đêm, bên ngoài mưa tầm tã.
Tôi định gọi xe về nhà, anh nhìn giá trên ứng dụng rồi dịu dàng khuyên tôi: "Trời mưa giá tăng 67%, không đáng chút nào."
Sau đó, anh lập cho tôi một lộ trình: hai chặng tàu điện ngầm, một chuyến xe buýt, xuống xe còn phải đi bộ thêm một phẩy bảy cây số.
Ngay cả nhẫn cầu hôn, anh cũng đưa tôi đi m/ua kim cương nuôi cấy.
"Cấu trúc hóa học giống hệt nhau, không cần thiết phải đóng thuế trí thông minh cho hai chữ 'tự nhiên'."
Khi nói những lời này, anh luôn giữ vẻ nho nhã, dịu dàng.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ thấy anh keo kiệt, tôi chỉ nghĩ rằng anh là người bẩm sinh lý trí.
Cho đến khi Ôn Linh về nước.
Trong túi áo khoác của anh rơi ra một tờ hóa đơn tiệm trang sức.
Lắc tay kim cương tự nhiên, một trăm hai mươi tám nghìn tệ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó rất lâu.
Sáng hôm sau, trong lúc ăn sáng, tôi hỏi anh: "Kim cương tự nhiên không phải là thuế trí thông minh sao?"
Hạ Hành Xuyên ngước mắt, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ.
"Ôn Linh từ nhỏ đã thích những thứ xinh đẹp. M/ua cho cô ấy, không cần phải tính toán xem có đáng hay không."
Tôi cười, hóa ra giáo sư kinh tế cũng có lúc tiêu dùng bốc đồng.
Chỉ là người khiến anh không màng chi phí, chưa bao giờ là tôi.
…
Sinh nhật tôi là mười hai ngày sau khi Ôn Linh về nước.
Hạ Hành Xuyên không hề quên.
Sáu giờ rưỡi sáng, anh đã lấy trứng từ tủ lạnh ra để hết lạnh, còn tỉ mỉ gắp hết đ/á trong cốc cà phê của tôi ra.
Đêm qua tôi thức khuya, dạ dày không được khỏe.
Khi đưa cốc cho tôi, anh còn nhíu mày: "Đừng uống khi bụng đói, ăn miếng bánh mì trước đi."
Ở góc bàn đặt một chiếc hộp màu xanh đậm.
Chưa cần mở tôi cũng biết đó là gì.
Mở ra, quả nhiên là hai hộp ruột bút máy.
"Năm nay đổi bao bì mới." Hạ Hành Xuyên ngồi đối diện tôi, "Nhưng ruột bút không đổi, đừng để bị lừa bởi cái gọi là bản nâng cấp, đắt hơn ba mươi bảy tệ mà thông số thực tế cũng chỉ tầm tầm đó thôi."
Tôi mỉm cười.
"Anh nghiên c/ứu bao lâu rồi?"
"Mười mấy phút."
Anh nói một cách tùy ý, đưa tay chạm nhẹ vào trán tôi: "Tối sáu giờ anh đến đón em. Nhà hàng đặt xong rồi, năm ngoái em bảo muốn ăn món cơm risotto nấm truffle ở đó."
Tôi sững người một chút.
Tôi quả thực từng nhắc đến, nhưng chỉ nói một lần duy nhất.
Khi đó sau khi xem thực đơn, anh bảo một suất cơm hơn bốn trăm tệ, chi phí nguyên liệu cao lắm chỉ vài chục, giá thương hiệu bị đẩy lên quá cao.
Tôi đã không nhắc lại nữa.
Thấy tôi nhìn mình, Hạ Hành Xuyên cười: "Sinh nhật một năm chỉ có một lần, thỉnh thoảng đóng chút thuế trí thông minh cũng được."
Lòng tôi dịu lại đôi chút.
Thậm chí ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy chiếc lắc tay một trăm hai mươi tám nghìn kia cũng chẳng là gì.
Ôn Linh là người bạn anh quen từ nhỏ, cô ấy vừa kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, một mình ở nước ngoài nhiều năm.
Có lẽ là do tôi suy nghĩ nhiều rồi.
Năm giờ bốn mươi chiều, Hạ Hành Xuyên nhắn tin cho tôi.
【Xuống lầu đi.】
Anh đứng đợi tôi trước cửa công ty, tay xách một chiếc bánh kem.
Không phải tiệm tôi hay ăn.
Tôi nhìn vào chiếc hộp.
"Sao anh biết tiệm này?"
"Ôn Linh giới thiệu. Cô ấy bảo con gái các em đều thích loại này."
Chút ngọt ngào vừa nhen nhóm trong lồng ngựk bỗng chốc nhạt đi.
Xe vừa chạy được mười phút thì điện thoại anh reo.
Là Ôn Linh.
Lần đầu, anh tắt máy.
Lần thứ hai, lại reo.
Hạ Hành Xuyên nhìn tôi một cái.
"Anh nghe máy một chút."
Tôi gật đầu.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói nức nở của Ôn Linh vang lên: "Hành Xuyên, phòng tranh đột nhiên xảy ra vấn đề, bên kiểm định phòng ch/áy chữa ch/áy bảo có một chỗ không đạt yêu cầu, ngày mai là triển lãm rồi, đầu óc em giờ trống rỗng quá."
Lông mày Hạ Hành Xuyên lập tức nhíu lại.
"Người phụ trách thi công đâu?"
"Không liên lạc được."
"Em đừng vội."
Anh xoay vô lăng.
Tôi sững sờ: "Đi đâu đấy?"
"Đưa em đến nhà hàng xong, anh qua đó xem thế nào."
"Còn anh thì sao?"
"Anh xử lý xong sẽ quay lại."
Tôi không nói gì.
Đến trước cửa nhà hàng, anh tự tay xách bánh kem xuống, còn cúi đầu chỉnh lại khăn quàng cổ cho tôi.
"Vào trước đi, đừng để đói."
Tôi hỏi: "Mấy giờ về?"
"Khoảng tám giờ rưỡi."
"Bánh kem đợi anh nhé?"
Anh khựng lại một chút rồi cười: "Tất nhiên rồi. Miếng đầu tiên để phần cho anh."
Tôi đã tin.
Bảy giờ, thức ăn đã nguội.
Tám giờ rưỡi, nhân viên phục vụ đến hỏi tôi có cần hâm nóng lại không.
Chín giờ bốn mươi, nhà hàng chuẩn bị đóng cửa.
Tôi gọi cho Hạ Hành Xuyên hai cuộc điện thoại.
Không ai nghe máy.
Mười giờ lẻ bảy phút, cuối cùng anh cũng nhắn tin lại: 【Người kiểm định vẫn còn ở đây.】
Cách hai phút sau.
【Đừng đợi anh ăn bánh, kem để lâu ăn không ngon đâu. Em ăn trước đi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó một lúc.
Nhân viên phục vụ hỏi: "Thưa cô, cô có cần chúng tôi thắp nến giúp không?"
Tôi nói: "Thắp đi."
Trên bàn chỉ có mình tôi.
Khi ánh nến sáng lên, Ôn Linh đăng một bài viết trên mạng xã hội.
Phòng tranh đã sáng đèn trở lại.
Hạ Hành Xuyên đứng dưới thang, xắn tay áo sơ mi đỡ một bức tranh trang trí lớn giúp cô ấy.
Ôn Linh viết: 【Thật tốt vì mỗi lần quay đầu lại, đều có người ở đó.】
Tôi thổi tắt nến.
Mười một giờ rưỡi, Hạ Hành Xuyên về nhà.