Làm gì có buổi chụp hình nào, đây là tiệc tối của gia tộc hào môn bậc nhất nhà họ Phó.
Ai nấy đều khoác trên mình vest sang trọng, váy vóc lộng lẫy, trang sức lấp lánh.
Chỉ có mình tôi, đứng giữa sảnh tiệc kim bích huy hoàng, tay chân lóng ngóng với lớp hóa trang nực cười và ôm theo một chú cừu nhỏ.
Lạc quẻ, x/ấu xí và kệch cỡm.
Ánh mắt cả khán phòng lập tức đổ dồn vào tôi, những tiếng cười nhạo báng vang lên không dứt, chẳng hề che đậy:
"Đây là ai vậy? Gu của Phó Tắc Ngôn trước giờ tệ thế sao?"
"Thảo nào giấu kỹ không dám mang ra ngoài, quê mùa đến mức chẳng còn từ nào để tả."
"Thẩm Chi Du và cô ta, một bên là minh châu, một bên là cỏ dại, đúng là nhìn không nổi."
Ở giữa đám đông, Phó Tắc Ngôn ch*t lặng.
Đồng tử anh co rút, gần như lập tức sải bước lao về phía tôi.
Nhưng giây tiếp theo, bà Phó nhanh chóng tiến lên, ấn ch/ặt lấy cánh tay anh:
"Tắc Ngôn, con đứng lại đó!" Bà ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt kh/inh miệt:
"Ta không quen biết vị tiểu thư này, nhà họ Phó không có loại cố nhân không biết điều như vậy. Con dâu của ta, từ đầu đến cuối, chỉ có một mình Thẩm Chi Du."
"Đuổi ra ngoài!"
Bà Phó quát lạnh.
Hai nhân viên bảo vệ lập tức tiến lên, th/ô b/ạo túm lấy cánh tay tôi, chú cừu nhỏ vì sợ hãi mà kêu lên những tiếng "be be" thảm thiết.
Gió đêm ngoài cửa buốt giá, điện thoại truyền đến tin nhắn của Phó Tắc Ngôn:
"Trác Mã, mẹ anh tuyệt đối không cố ý làm khó em, em về nhà chờ anh, tối anh sẽ giải thích với em. Dù sao chuyện đã xảy ra như thế, em cũng không thể trở về thảo nguyên nữa, hãy ngoan ngoãn ở nhà, được không?"
Thẩm Chi Du thong thả đuổi theo ra ngoài, đáy mắt chỉ toàn sự kh/inh khỉnh:
"Trác Mã? Đừng buồn, tôi đưa cô đến một chỗ hay ho, còn hơn là cô cứ ở đây làm trò cười cho thiên hạ."
Tôi r/un r/ẩy toàn thân, cắn răng lùi lại:
"Tôi không đi!"
Thẩm Chi Du không ép tôi, chỉ thản nhiên liếc nhìn vào chỗ tối, ý thức của tôi nhanh chóng mơ hồ.
Không biết đã qua bao lâu, tôi bừng tỉnh.
Trong căn phòng cũ nát xa lạ, Thẩm Chi Du đã không thấy đâu, nhưng bên cạnh tôi lại đứng hai người đàn ông vô cùng quen thuộc.
Miệng méo mắt lệch, nước dãi chảy ròng ròng, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào người tôi.
Nỗi sợ hãi tột cùng lập tức bóp nghẹt trái tim tôi, đoạn ký ức mà tôi cố gắng quên đi bỗng chốc bùng n/ổ.
Ba năm trước, anh trai tôi kết hôn nhưng không đủ tiền sính lễ.
Người nhà bàn bạc suốt đêm, muốn đem tôi đổi cho hai người anh em bị thiểu năng trí tuệ của cô dâu để đổi hôn.
Tôi nhớ ngày đó họ đ/è tôi xuống, ánh mắt nhớp nhúa dán sát vào mặt tôi, không ngừng tiến lại gần.
Ngay lúc tôi cận kề tuyệt vọng, chính Phó Tắc Ngôn đã phá cửa xông vào, cư/ớp một con ngựa, bất chấp gió tuyết đưa tôi trốn xuống núi, trốn về quê hương của anh.
Tôi từng tưởng rằng, anh là người mà ông trời phái đến để c/ứu rỗi tôi.
Hóa ra xoay vần một vòng, tôi vẫn rơi vào đường cùng như cũ.
Trong sảnh tiệc, Phó Tắc Ngôn suốt buổi lòng dạ không yên.
Anh hạ giọng dặn dò thư ký:
"Kiểm tra định vị điện thoại của Trác Mã, x/ác nhận cô ấy đã về biệt thự an toàn chưa."
Thư ký cúi mắt, mặt không đổi sắc giấu giếm tất cả, nhẹ giọng đáp lời:
"Phó tổng, định vị của cô Trác Mã vẫn bình thường, cô ấy đã về biệt thự an toàn rồi ạ."
Trái tim căng thẳng của Phó Tắc Ngôn hơi hạ xuống, nhưng không đ/è nén được sự hoảng lo/ạn trong lòng.
Anh càng nghĩ càng thấy không ổn, cứ cảm giác đôi mắt tuyệt vọng lúc nãy sẽ không bao giờ còn gặp lại nữa.
Anh gạt bỏ các cuộc xã giao, đích thân đăng nhập vào hệ thống để kiểm tra bản ghi định vị gốc.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên, Phó Tắc Ngôn chỉ cảm thấy m/áu trong người lạnh buốt.
Bản ghi định vị đã biến mất, dòng ghi chép cuối cùng vẫn là ở khách sạn nơi tổ chức tiệc.
Phó Tắc Ngôn nắm ch/ặt điện thoại, đầu ngón tay trắng bệch, cảm giác ngộp thở lan tràn khắp tứ chi bách hài.
Anh không kịp để ý đến ánh mắt kinh ngạc của đám khách khứa xung quanh, đi/ên cuồ/ng lao ra ngoài.
Trên đường đi, anh không ngừng tự trấn an bản thân, Trác Mã chắc chắn chỉ là chịu chút ấm ức, đang về biệt thự chờ anh.
Chỉ cần anh về kịp giải thích cho rõ ràng, mọi thứ vẫn còn kịp.
Anh đạp chân ga lao vun vút, chiếc xe phanh gấp trước cửa biệt thự.
Phó Tắc Ngôn loạng choạng đẩy cửa xe, sải bước xông vào nhà.
Phòng khách trống không, không có bóng dáng e dè chờ đợi anh, cả căn nhà yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Anh lục lọi từng căn phòng, mọi ngóc ngách tôi từng ở đều trống trơn.
Ở góc hành lang, vài người giúp việc hạ thấp giọng tán gẫu, cay nghiệt và đ/ộc địa:
"Tôi thấy cô ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà về nữa, cái con nhóc nhà quê đó hôm nay làm mất hết thể diện nhà họ Phó rồi!"
"Tôi đã bảo cô ta tâm địa không trong sáng mà, quê mùa lại còn mơ tưởng trèo cao, thật sự coi mình là chủ nhân một nửa của nhà họ Phó rồi sao?"
"C/ứu mạng cái gì chứ, tôi thấy là cố tình ăn vạ thì có! Người nhà quê để gả vào hào môn thì th/ủ đo/ạn nào mà không làm, lúc trước biết đâu chẳng phải tự cô ta dàn dựng rồi ngã xuống đầm lầy để lấy lòng thương hại."
"Nghe nói phong khí quê cô ta lo/ạn lắm, may mà Phó tổng tỉnh táo, nếu không thật sự cưới phải loại đàn bà không sạch sẽ lại còn tâm cơ bẩn thỉu này, nhà họ Phó mới là xui xẻo thật sự."
Phó Tắc Ngôn, người chưa bao giờ nổi gi/ận, lúc này, sát khí trong đáy mắt không sao che giấu nổi.
Trước đây nghe người làm bàn tán sau lưng, anh chỉ coi là họ lắm mồm, không quan trọng.
Nhưng anh chưa bao giờ biết, ở nơi anh không nhìn thấy, nhóm người này lại chà đạp Trác Mã đến mức thảm hại như vậy.
"C/âm miệng!"
Tiếng gầm thét lạnh lẽo, gi/ận dữ đột ngột vang lên.
Đám người giúp việc lập tức tái mét mặt mày, toàn thân cứng đờ, không dám nói thêm một chữ.
Đáy mắt Phó Tắc Ngôn cuộn trào nỗi ân h/ận và cơn gi/ận dữ ngút trời: