Lưu niên biệt ly, chẳng còn xuân

Chương 3

20/08/2026 21:05

Bức ảnh phát đi phát lại, ti/ếng r/ên rỉ đầy tình ý quen thuộc của người đàn ông cứ từng đợt chui vào tai tôi.

"Chiêu Chiêu, cuối cùng anh cũng có tư cách rồi."

Lướt xuống dưới, khu bình luận là vài ID quen thuộc.

【Sau tám năm, cặp đôi tôi chèo cuối cùng cũng thành hiện thực rồi.】

【Chị Chiêu tối nay nhất định đừng mềm lòng nhé!】

Lạc Chiêu trả lời.

【Đương nhiên rồi, năm đó tôi bỏ ra nhiều như vậy, hôm nay đều phải đòi lại trên người anh ấy!】

【Đừng nói nữa, anh ấy cũng lợi hại như tôi nghĩ, suýt chút nữa làm tôi ch*t đi sống lại.】

Tay tôi nắm ch/ặt điện thoại, các đầu ngón tay trắng bệch.

Hóa ra, nụ hôn lúc nãy là vì anh không thỏa mãn với ba giây ngắn ngủi hôm đó.

Sau khi không biết đã xem bao nhiêu lần, tôi nhếch môi, ném xấp báo cáo kiểm tra trên bàn vào máy hủy giấy.

Sau đó, tôi chộp lấy con búp bê gốm mà nửa năm trước chúng tôi cùng làm, ném mạnh vào chiếc đèn kia.

Ánh đèn nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm.

Con búp bê rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Tôi đi đến bên cửa sổ, lướt danh bạ xuống dưới cùng, bấm vào khung chat.

【Một tuần nữa, tôi sẽ vào làm.】

Bên kia trả lời nhanh chóng.

【Quyết định rồi sao? Nếu qua đây, ngày cưới sẽ phải hoãn lại đấy.】

Tôi trả lời ngay lập tức.

【Đầu óc mê muội mới kết hôn, giờ tôi tỉnh rồi.】

Bên kia gửi một biểu tượng cảm xúc hình con chó.

【Được, mong chờ sự gia nhập của Tổng giám đốc Trình, chúc ngủ ngon.】

Sáng hôm sau, vừa đến văn phòng, tôi phát hiện trên bàn có một hộp sủi cảo canh, là tiệm gia truyền mà tôi thích nhất.

Tiểu Đổng đặt cà phê lên bàn, nhìn theo ánh mắt tôi rồi giải đáp.

"Đây là do Tổng giám đốc Ứng đặt ạ."

Sáu năm nay, trong công ty không ai là không biết mối qu/an h/ệ giữa tôi và Ứng Duật Tu.

Nhưng ở công ty, trong mắt anh chưa từng có người yêu, chỉ có công việc.

Vì vậy, trên bàn làm việc của tôi chưa từng xuất hiện thứ gì ngoài tài liệu do anh tặng.

Vừa định ném vào thùng rác, Ứng Duật Tu đã đẩy cửa bước vào.

"Sao? Vẫn còn gi/ận anh à?"

"Chuyện hôm qua, quả thực là anh không đúng."

Anh vòng ra sau lưng tôi, như mọi khi ôm lấy tôi từ phía sau, nhẹ nhàng cài một sợi dây chuyền đính kim cương lên cổ tôi.

Sống mũi bỗng chốc cay xè.

Những năm qua, trang sức anh tặng tôi đều là do tôi chọn, anh trả tiền.

Tôi từng phàn nàn vài lần, muốn có sự bất ngờ.

Anh luôn cười trừ.

"Gu thẩm mỹ của anh không tốt, sợ bất ngờ biến thành kinh hãi."

Vì vậy, ngay cả nhẫn cầu hôn cũng là tôi tự chọn.

Giờ đây, cuối cùng tôi cũng nhận được món quà anh chủ động tặng, kiểu dáng lại vừa vặn đúng ý tôi.

Nhưng trớ trêu thay, lại là vào ngày thứ hai sau khi anh ân ái với người phụ nữ khác.

Cảm giác buồn nôn trào dâng, nghẹn ứ ở cổ họng.

Tôi cắn ch/ặt đầu lưỡi, nuốt từng chữ trở lại.

Những người dưới trướng tôi đều là những người theo tôi từ khi tốt nghiệp, phối hợp ăn ý, trung thành tận tụy.

Tôi không thể vì cảm xúc cá nhân mà ảnh hưởng đến sự nghiệp của họ.

Tôi nhất định phải đưa họ đi cùng.

Thấy tôi im lặng, Ứng Duật Tu tưởng tôi đã được dỗ dành như trước kia.

Anh buông tay ra, giọng điệu tự nhiên quay về công việc:

"Họa sĩ minh họa cho chủ đề cập nhật của App, đã chốt chưa?"

Thoát khỏi vòng tay anh, nhấp một ngụm cà phê, cả người tôi mới thả lỏng ra.

"Chưa."

Anh gật đầu, khẽ nói.

"Dạo này em vất vả chuẩn bị đám cưới rồi, chuyện này cứ giao cho anh đi."

Điện thoại trên bàn rung lên, là tin nhắn từ bên đối tác cổ phần gửi đến, điều kiện đưa ra rất hợp lý, chỉ là cần tôi bay một chuyến.

Gạt những chuyện khác sang một bên, thái độ của Ứng Duật Tu đối với sự nghiệp quả thực không có gì để chê.

Phần mềm này là thương hiệu của công ty, anh hiểu rõ sức nặng của nó.

Tôi gật đầu.

"Được, vậy tiện thể tôi đi khảo sát thị trường Đông Nam Á luôn."

Nhận được câu trả lời, anh xoay người rời khỏi văn phòng.

Tôi tháo dây chuyền, nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm.

"Lần cuối cùng, hy vọng hợp tác vui vẻ."

Một vài ngày sau, vừa ký xong hợp đồng, tôi liền vội vàng quay về.

Kết quả do ảnh hưởng của bão, chuyến bay bị hoãn mười hai tiếng.

Khi chờ ở phòng nghỉ, bên cạnh truyền đến tiếng bàn tán.

"Cái trò chơi ch*t ti/ệt này làm cái gì vậy, cập nhật cái quái gì thế này?"

"Tức ch*t mất, mình còn nạp bao nhiêu tiền vào đó!"

Tôi nhìn theo, phát hiện đó chính là phần mềm của công ty chúng tôi.

Lập tức cập nhật, sau khi mở giao diện lên, cả người tôi sững sờ.

Trò chơi trồng trọt phong cách quốc phong nhập vai, vậy mà lại kết hợp với nhiều yếu tố phương Tây, trang phục của các nhân vật kinh điển thay đổi hoàn toàn phong cách.

Vừa xuống máy bay, tôi liền lao thẳng đến công ty.

Vừa vào cửa, Tiểu Đổng đã cầm tài liệu lao đến, giọng nghẹn ngào.

"Tổng giám đốc Trình, xong đời rồi..."

Tôi mở tài liệu ra, phát hiện bút danh của họa sĩ minh họa là cái tên tôi chưa từng nghe thấy.

Lật tiếp ra sau, tên thật khiến tôi nắm ch/ặt lòng bàn tay, đó là Lạc Chiêu.

Lồng ngựk tê dại, hơi thở dồn dập.

Tôi nhìn Tiểu Đổng.

"Tải phiên bản đầu tiên lên thay thế, giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất."

Sau đó, tôi bước nhanh đẩy cửa văn phòng Ứng Duật Tu, vừa định mở miệng.

Chỉ thấy anh và Lạc Chiêu đang chơi game trên máy tính bảng, trên mặt đầy vẻ dịu dàng.

Nhận ra tôi đi vào, chân mày anh nhíu ch/ặt, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.

"Tại sao không gõ cửa?"

Tôi ném tài liệu lên bàn, nhìn thẳng vào mắt anh.

"Đây là người anh chọn, việc anh làm sao?"

Anh liếc nhìn tài liệu, rồi nhìn sang Lạc Chiêu đang lúng túng, căng thẳng bên cạnh, cơ thể vô thức che chắn cho cô ta hơn một nửa, rồi mới nhìn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
7 Ôn Cố Chương 13
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm