Tôi cười bảo cô ấy không sao đâu.

Cô ấy nắm ch/ặt tay tôi: “Chị em, chị sợ em gi/ận lắm.”

“Có thể giúp em trai cậu, sao mình lại gi/ận chứ?”

“Cậu là cô bạn thân tuyệt vời nhất thế giới.”

Tôi cười bưng tách trà đã pha ra ngoài.

Buổi tối sau khi Viên Sơn Sơn ăn cơm ở nhà xong.

Tống Kh/inh Chu tiễn cô ấy rời đi.

Chẳng biết hai người họ đã trò chuyện gì.

Tống Kh/inh Chu sau khi trở về tỏ ra vô cùng phấn khích.

“Mẹ, chị, Sơn Sơn đồng ý gả cho con rồi.”

“Nhưng cô ấy nói hai ngày nữa sẽ đưa bố mẹ đến nhà mình một chuyến.”

Cô bạn thân bĩu môi: “Đến thì đến thôi.”

“Bố mẹ cô ta tinh ranh lắm, chị sợ không dễ lừa như vậy đâu.”

“Lỡ như lộ tẩy, cả đời này con không cưới được Sơn Sơn mất.”

Ánh mắt mẹ cô bạn thân lóe lên tia hung á/c.

Rồi hỏi con gái: “Con chuẩn bị đến đâu rồi?”

“Hôm nay con lại luyện tập thêm tám tiếng nữa.”

“Chắc là không vấn đề gì rồi.”

Tống Kh/inh Chu đứng phắt dậy: “Tránh đêm dài lắm mộng, tối nay ra tay luôn!”

“Mọi người đang nói chuyện gì thế?”

Tôi từ vườn quay lại phòng khách.

Mấy người vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt thay đổi hẳn.

Tống Kh/inh Chu nhíu mày hỏi tôi bằng giọng lạnh lùng: “Cô... đều nghe thấy hết rồi?”

Tôi gật đầu: “Nghe thấy rồi ạ.”

Tống Kh/inh Chu quay đầu nhìn mẹ.

Mẹ Tống nheo mắt, ra hiệu cho cậu ta ra tay.

Tống Kh/inh Chu cũng không chần chừ.

Lập tức sải bước đi về phía tôi.

“Mọi người vừa nói “đêm dài lắm mộng”, có phải do ngủ không quen không ạ?”

“Hay là ngày mai con bảo người mang nệm mới đến nhé?”

Câu hỏi của tôi khiến Tống Kh/inh Chu vốn đang dần sầm mặt lại phải khựng lại.

Cậu ta dừng bước, sững sờ nhìn tôi.

“M/ua nệm mới?”

Tống Kh/inh Chu kinh ngạc hỏi.

“Vâng.”

“Thực ra nệm ở mấy phòng khách đó đúng là hơi cũ rồi.”

“Mọi người nằm không thoải mái cũng là điều dễ hiểu.”

“Con vốn đã định bảo người thay rồi.”

“Nhưng không hiểu sao mấy hôm nay tối cứ mất ngủ, ban ngày lại hay buồn ngủ.”

“Cả người cứ lờ đờ, nên mới để lỡ mất việc này.”

Tống Kh/inh Chu quay đầu nhìn mẹ.

Mẹ Tống đứng dậy cười nói: “Ôi chao, Vãn Ngưng chu đáo quá, nhưng dù sao chúng ta cũng chỉ đến ở nhờ vài ngày, đợi bão tan là chúng ta lại dọn về thôi.”

“Không cần phải đặc biệt thay nệm mới cho chúng ta đâu.”

Bà ta vừa nói vừa nháy mắt với con trai.

Tống Kh/inh Chu hiểu ý, lại lặng lẽ lùi về phía sau.

Cô bạn thân cười đi đến bên cạnh tôi.

“Sao người cậu đầy bùn đất thế này?”

“Tớ vừa đi chuyển chậu hoa đó.”

“Tiểu thư của tớ ơi, mấy việc nặng nhọc này để tớ làm là được rồi.”

“Không sao, tớ cũng khá thích trồng hoa mà.”

“Mọi người cứ nói chuyện đi, tớ đi tắm đây.”

Sau khi trở về phòng, nghĩ đến vẻ mặt hung á/c vừa rồi của Tống Kh/inh Chu.

Tim tôi suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngựk.

Mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.

Khoảng nửa tiếng sau.

Mẹ cô bạn thân đến gõ cửa.

“Vãn Ngưng, tắm xong chưa con?”

Tôi mở cửa.

“Dì ơi, con vừa tắm xong.”

“Dì tính thời gian, nghĩ chắc cũng được rồi, mau, uống sữa đi.”

Mẹ cô bạn thân cười tủm tỉm đưa sữa cho tôi.

Tôi không chút do dự uống sạch ngay trước mặt bà ta.

Nụ cười trên mặt bà ta càng lúc càng rạng rỡ.

“Chúc con tối nay ngủ ngon.”

“Cảm ơn dì.”

“Con cũng chúc mọi người đêm nay có giấc mơ đẹp!”

Sau khi đóng cửa, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh móc họng.

Đến tận rạng sáng.

Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng, rồi xách thùng xăng đi đến ngoài cửa phòng khách.

Áp sát vào cửa nghe một lúc lâu, sau khi chắc chắn cả nhà cô bạn thân đã ngủ say.

Tôi vặn nắp thùng xăng.

Rồi đổ dọc theo chân tường.

Sau đó.

Tôi quẹt một que diêm ném vào.

Ngay khoảnh khắc xăng tiếp xúc với ngọn lửa.

Phừng một tiếng.

Ngọn lửa bốc cao tức thì chiếu sáng màn đêm đen kịt.

Nhờ có xăng hỗ trợ ch/áy nhanh.

Chỉ trong chốc lát.

Đám ch/áy đã nuốt chửng căn phòng khách.

Vài giây sau.

Trong phòng vang lên tiếng thét k/inh h/oàng.

“Á!”

“Ch/áy rồi.”

“C/ứu mạng với!”

Đồng thời, tôi quay người chạy ra ngoài.

Đến bãi cỏ sân trước.

Chỉ thấy ngọn lửa nhảy múa như một con mãnh thú gi/ận dữ nuốt trọn cả căn phòng.

Rất nhanh, cửa sổ bật mở.

Lối thoát duy nhất của họ chính là nhảy cửa sổ.

Nhưng căn phòng họ ở cách mặt đất tận ba tầng lầu.

Nhảy thẳng xuống.

Khả năng t/ử vo/ng rất cao.

Đám người này cũng khá thông minh, dùng quần áo, ga giường buộc lại thành một sợi dây thừng dài.

Chúng ném sợi dây tự chế này ra ngoài cửa sổ.

Tống Kh/inh Chu leo ra, lần theo sợi dây bò xuống.

Kết quả chưa bò được một nửa.

Tôi đã đi đến ngay dưới sợi dây.

Tống Kh/inh Chu nhìn thấy tôi, mừng rỡ nói: “Chị Vãn Ngưng, nhà ch/áy rồi, chị mau đi tìm cái nệm dày, như vậy chúng em mới nhảy thẳng xuống được.”

“Được thôi.”

Trên mặt tôi nở một nụ cười q/uỷ dị.

Rồi lấy bao diêm ra châm lửa đ/ốt sợi dây ga giường.

Khi ngọn lửa bốc nhanh lên trên.

Tống Kh/inh Chu ngẩn người.

Cậu ta vừa kinh vừa gi/ận, cả người treo lơ lửng giữa không trung.

“Chị Vãn Ngưng, chị đang làm gì thế?”

Tôi không trả lời.

Đúng lúc này, phía trên truyền đến tiếng kêu thảm thiết của cô bạn thân.

“Con trai, con nhanh tay lên, chị con bị lửa ch/áy trúng rồi.”

“Mẹ, con không xuống được!”

“Sao thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
7 Ôn Cố Chương 13
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm