Tôi quá mệt mỏi, nhìn câu trả lời chắc nịch của anh ta, tôi không suy nghĩ thêm nữa.
Nhắm mắt lại, trong đầu tôi toàn là căn phòng làm việc sắp thuộc về mình.
Không ai biết, nỗi ám ảnh của tôi về một không gian đ/ộc lập sâu sắc đến nhường nào.
Năm mười hai tuổi, tôi dành dụm tiền tiêu vặt suốt một năm trời để m/ua một chiếc bàn học nhỏ cho riêng mình.
Thế nhưng chưa đầy một tuần, mẹ tôi đã chuyển nó sang phòng em gái.
"Con ở đâu mà chẳng làm bài tập được? Bàn học cứ để em con dùng đi, nó cần luyện chữ."
Năm hai mươi hai tuổi ôn thi cao học, tôi co ro trong góc phòng khách để học bài.
Em gái tôi ngồi trên ghế sofa, vặn âm lượng tivi to hết cỡ.
Tôi c/ầu x/in nó vặn nhỏ lại, nó chê tôi phiền phức, gi/ật nát bươm đống tài liệu ôn tập mà tôi đã thức đêm tổng hợp.
Nhìn đống giấy vụn đầy sàn, tôi đỏ hoe mắt chất vấn.
Mẹ tôi lại đẩy tôi ra, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn:
"Chuyện bé xíu! Con là chị, phải nhường nhịn em gái một chút, gia đình hòa thuận mới là quan trọng nhất."
Từ ngày đó, tôi đã thề rằng mình phải tự m/ua nhà.
Tôi muốn một căn phòng chỉ thuộc về riêng mình, dù chỉ là một mét vuông, cũng đừng hòng ai bén mảng tới.
Căn nhà m/ua đ/ứt bằng tiền mặt này chính là vùng lãnh thổ mà tôi đã phải đá/nh đổi bằng cả mạng sống mới có được.
Thứ sáu, dự án kết thúc sớm.
Hiếm hoi lắm tôi mới tan làm lúc năm giờ.
Không kìm nén được sự phấn khích trong lòng, tôi không gọi cho Thẩm Tuấn Uy mà bắt taxi thẳng đến khu chung cư mới.
Tôi muốn tận mắt nhìn thấy căn phòng làm việc mà mình hằng mong đợi.
Vừa đến dưới lầu, tôi đụng mặt Thẩm Tuấn Uy đang đứng hút th/uốc.
Nhìn thấy tôi, anh ta sững người, điếu th/uốc trên tay run lên bần bật.
"An Kỳ? Sao em lại đến đây?"
"Em tan làm sớm nên ghé qua xem tiến độ."
Tôi cười nói rồi định bước vào cửa tòa nhà.
Anh ta lại nắm ch/ặt lấy tay tôi.
"Đừng lên đó!"
Giọng anh ta có chút vội vã.
Tôi ngẩn người:
"Sao thế?"
Ánh mắt anh ta né tránh, cười gượng một tiếng, cố sức kéo tôi ra ngoài:
"Hôm nay vừa sơn xong, mùi formaldehyde trong đó nồng lắm, hơn nữa bụi bặm đầy sàn. Đường hô hấp của em vốn nh.ạy cả.m, lỡ bị dị ứng thì sao?"
"Nghe lời đi, đợi làm xong hết, anh sẽ cho em một bất ngờ tuyệt đối. Đi, anh dẫn em đi ăn món Nhật mà em thích nhất."
Anh ta không nói không rằng nhét tôi vào taxi.
Nhìn khuôn mặt nghiêng đầy vẻ ân cần của anh ta, chút nghi ngờ trong lòng tôi hoàn toàn tan biến.
Ngày nghiệm thu hoàn công, tôi chạy bộ lên lầu.
Ôm trọn mọi kỳ vọng về tương lai, tôi đẩy cửa căn nhà mới.
Không nhìn phòng khách, tôi đi thẳng về phía phòng ngủ phụ.
Ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra, toàn thân tôi cứng đờ.
Không có chiếc tủ sách kịch trần, không có không gian để trống.
Một chiếc giường tatami gỗ nguyên khối khổng lồ lấp đầy căn phòng một cách kín kẽ!
Em gái tôi đang nằm ườn trên đó.
Nó mang đôi giày thể thao dính đầy bùn đất, vụn khoai tây chiên rơi vãi đầy giường.
Tiếng game phát ra từ điện thoại làm màng nhĩ tôi đ/au nhói.
"Rốt cuộc chuyện này là sao?! Tốt nhất là anh hãy cho tôi một lời giải thích."
Tôi quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào Thẩm Tuấn Uy phía sau.
Trong mắt Thẩm Tuấn Uy thoáng qua vẻ chột dạ, anh ta hạ thấp giọng bước tới kéo tôi:
"An Kỳ, em đừng vội. Hôm đó dì cứ c/ầu x/in anh, bảo em gái em là con gái trẻ, sau này lên thành phố tìm việc mà không có chỗ nương náu thì đáng thương quá."
"Anh nghĩ giường tatami cũng làm bằng gỗ, đặt thêm một cái bàn vuông nhỏ lên trên là em vẫn có thể đọc sách, đâu có xung đột gì đâu."
"Mọi người đều là người một nhà, em hà tất phải phân chia rạ/ch ròi như vậy?"
Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng cắn hạt dưa giòn tan.
Mẹ tôi chậm rãi đi vào phòng ngủ phụ, vỏ hạt dưa nhổ thẳng xuống sàn gỗ vừa mới lát xong.
"Đúng đấy, chuyện bé xíu, con có cần phải dùng ánh mắt đó nhìn Tuấn Uy không?"
"Tuấn Uy hiểu chuyện hơn con nhiều! Biết căn nhà này không thể thiếu phòng cho khách. Sau này em con đưa bạn trai về, ở đây chẳng phải rất tốt sao?"
"Con làm chị mà từ nhỏ đã thích tranh giành, m/ua nhà mà đến cả em ruột cũng đề phòng. Con đỏng đảnh thế này, không sợ Tuấn Uy nhìn thấy mà nản lòng sao!"
Nghe những lời mẹ nói, Thẩm Tuấn Uy không hề phản bác.
"Đúng vậy An Kỳ, tại sao em lúc nào cũng cố chấp như thế? Em lùi một bước, gia đình hòa thuận chẳng phải tốt hơn sao?"
Anh ta vậy mà lại bị mẹ tôi đồng hóa nhanh đến thế.
Anh ta cho rằng tôi quá tính toán, cho rằng mẹ tôi và em gái tôi mới là những người yếu thế thấu tình đạt lý.
Ngay lúc này, em gái tôi trên giường ngồi dậy.
Nó chẳng hề bận tâm phủi sạch vụn khoai tây trên tay, lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa mới tinh.
"Chị, chị đừng trách anh rể nữa. Anh rể thấy em ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo tìm việc vất vả, thương em nên đưa chìa khóa dự phòng cho em, để em lúc nào muốn đến nghỉ ngơi cũng được."
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa đó.
Thẩm Tuấn Uy vội vàng giải thích:
"Hôm qua con bé đến đây phỏng vấn, anh thấy nó là con gái mà không có chỗ trú chân, bên ngoài lại lộn xộn nên tiện tay đưa cho nó thôi. Có một chiếc chìa khóa thôi mà, em đừng có chuyện bé x/é ra to."
Anh ta thật hay, dùng căn nhà tôi m/ua bằng tiền mặt để tỏ ra hào phóng.
Nhìn ba người trước mắt, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng gh/ê t/ởm, nhưng cũng vô cùng mệt mỏi.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ suy sụp, sẽ gào thét đ/ập phá tất cả.
Nhưng bất ngờ thay, tôi lại không còn tức gi/ận nữa.
Ai mạc đại ư tâm tử (nỗi đ/au lớn nhất là khi lòng đã ch*t).
Tôi lùi lại một bước, ánh mắt nhìn họ trở nên lạnh lẽo hoàn toàn.
"Được, tôi biết rồi."