Khi anh ta đến, Chương Tiểu Thu vừa vặn có nhà. Cô ấy không cho anh ta vào, nhưng Lục Thành lại lôi ra bản thỏa thuận ly hôn lúc trước của chúng tôi.

Anh ta đứng trước cửa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi: “Tần Ninh, cô xem cho kỹ đi, trong thỏa thuận ly hôn này làm gì có điều khoản nào nói tôi từ bỏ quyền nuôi con chứ.”

“Chỉ cần đứa bé trong bụng cô là con tôi, thì tôi chính là cha của nó, cô đừng hòng phủi sạch qu/an h/ệ với tôi.”

“Cô mang th/ai ba, tôi đã đi hỏi ở b/ệnh viện rồi, cô không cần phủ nhận. Đây gọi là cố tình che giấu, cô là người đuối lý.”

“Đuối lý cái đầu anh ấy! Lục Thành, lúc đó chính anh cũng cùng tôi đi khám th/ai, ngày hôm đó trong lòng anh nghĩ gì anh rõ hơn ai hết. Giờ lại nói tôi cố tình che giấu, sao anh có thể mặt dày mà nói ra những lời đó chứ?”

Tôi nhìn anh từ xa, Lục Thành này đúng là phát đi/ên rồi, chẳng còn chút lý lẽ nào nữa.

Chương Tiểu Thu phải lấy bình xịt hơi cay ra mới đuổi được Lục Thành đi, nhưng anh ta vẫn lớn tiếng tuyên bố mình sẽ quay lại.

Sau lần đó, Chương Tiểu Thu tăng cường an ninh trong nhà. Cô ấy định thuê vệ sĩ nhưng bị tôi ngăn lại.

“Không cần thiết phải thuê vệ sĩ đâu, Lục Thành cũng là người biết giữ thể diện, chắc anh ta sẽ không đến nữa đâu.”

Sau lần anh gọi điện cho tôi, tôi đã đổi số điện thoại, tất cả phương thức liên lạc cũ đều đổi hết, như vậy mới được yên tĩnh.

Bình thường tôi có thể không ra khỏi nhà, nhưng đi khám th/ai thì vẫn phải đi.

Đến kỳ khám th/ai của tháng, Chương Tiểu Thu để dì Triệu đi cùng tôi. Không ngờ cũng giống lần trước, tôi vừa khám xong, lại đụng độ Tô Noãn.

Ngay cái nhìn đầu tiên thấy tôi, mắt Tô Noãn đã đỏ ngầu.

Vừa lao về phía tôi, cô ta vừa hét lên: “Tần Ninh, dựa vào cái gì mà cô lại có cuộc sống như thế này?”

Nghe thấy tiếng hét, theo bản năng, tôi xoay người lại, quay lưng về phía cô ta.

Khi Tô Noãn gào thét lao tới, dì Triệu phản ứng cực nhanh, chắn ngay trước mặt cô ta.

Dì Triệu có vóc người khá vạm vỡ, dì túm ch/ặt lấy cánh tay Tô Noãn.

“Cô gái này, cô định làm gì thế?”

Tôi sợ cô ta làm hại đến con, tim đ/ập thình thịch. Sau khi x/ác định Tô Noãn không chạm vào người mình, tôi mới từ từ quay người lại.

Lúc này Tô Noãn đã mất hết lý trí.

“Tần Ninh, tất cả là tại cô! Anh Thành hủy bỏ tiệc đính hôn với tôi, tại sao cô lại mang th/ai đúng vào lúc này? Tại sao chứ?”

Tôi hiểu ý của Tô Noãn. Tôi và Lục Thành ở bên nhau ba năm, trước đây chưa từng mang th/ai, năm nay cô ta về, tôi và Lục Thành ly hôn rồi, tôi lại mang th/ai.

Nhưng chuyện có th/ai hay không đâu phải do tôi quyết định.

“Chuyện của cô và Lục Thành tôi có nghe nói, nhưng chuyện của hai người thành ra thế này thì liên quan gì đến việc tôi mang th/ai chứ? Trước khi Lục Thành đề nghị ly hôn, anh ấy đã biết tôi mang th/ai rồi.”

“Tôi cũng từng hỏi anh ấy có cần đứa bé không, anh ấy đã đồng ý bỏ. Tôi và anh ấy đã ly hôn, cuối cùng hai người thành ra thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

Tô Noãn đi/ên cuồ/ng như muốn gi*t ch*t tôi, tôi không thể để cô ta làm hại con mình được, tôi phải bảo vệ các con thật tốt.

Dì Triệu gắng sức chặn Tô Noãn lại rồi cầu c/ứu người qua đường: “Xin mọi người giúp gọi cảnh sát với, người này bị đi/ên rồi, cô ta muốn làm hại người mang bầu!”

Tô Noãn nghe vậy thì tức gi/ận tột độ, cô ta định đá/nh dì Triệu, tôi tuyệt đối không để cô ta làm vậy.

Tô Noãn rảnh tay ra, móc trong túi xách một cái chai nhỏ. Vừa nhìn thấy cái chai, tôi đã có cảm giác chẳng lành.

“Mọi người mau tránh ra, thứ trong tay cô ta có thể là axit đấy!”

Tôi vội vàng gọi mọi người xung quanh mau tránh ra. Tô Noãn lộ vẻ hung á/c, cô ta cuống cuồ/ng muốn mở nắp chai.

Tôi cũng rất sợ cô ta tạt vào người mình. Ngay lúc đó, Lục Thành đột ngột xuất hiện.

Anh kịp thời cư/ớp lấy cái chai và kh/ống ch/ế Tô Noãn.

“Tô Noãn, sao em lại thành ra thế này?” Câu hỏi của Lục Thành khiến Tô Noãn gào khóc nức nở.

Dì Triệu đỡ lấy tôi, tôi cảm thấy bụng mình có cảm giác trĩu xuống. Dù mới hơn năm tháng nhưng bụng tôi đã to như sắp đến ngày sinh nở vậy.

“Dì Triệu, chúng ta phải quay lại b/ệnh viện.”

Tôi cảm thấy hơi khó chịu, vội nói với dì Triệu, dì lập tức tìm xe lăn.

Ân oán giữa Lục Thành và Tô Noãn tôi không muốn xen vào, nhưng có vài lời tôi bắt buộc phải nói.

“Tô Noãn, lời tôi nói trong tiệc đính hôn xem ra cô vẫn quên nhỉ? Ở đồn cảnh sát vẫn còn biên bản lần trước cô sai người hại con tôi. Tôi vốn định tha cho cô một lần, nhưng lần này cô còn quá đáng hơn, cô cứ chờ mà ngồi tù đi.”

Lời tôi nói khiến Lục Thành nhíu ch/ặt mày, anh không tin nổi, túm lấy cổ áo Tô Noãn.

Dì Triệu đẩy xe lăn tới, chúng tôi quay lại b/ệnh viện. Ân oán giữa họ thì để họ tự giải quyết đi.

Sau khi biết tôi mang th/ai ba, Chương Tiểu Thu đã mời chuyên gia uy tín nhất ở đây về, sau này sinh con cũng sẽ sinh tại đây.

Sau khi quay lại, chúng tôi tìm gặp chuyên gia Dương. Bà kiểm tra cho tôi, không có vấn đề gì lớn, chỉ là do cảm xúc vừa rồi không ổn định.

“Cô mang th/ai ba, tình trạng khá đặc biệt. Chúng tôi khuyên cô không nên thường xuyên ra ngoài, vận động cũng phải giảm bớt. Đến tháng lớn hơn nữa thì phải nhập viện để theo dõi.”

Lời dặn của chuyên gia Dương, tôi đều ghi nhớ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
7 Ôn Cố Chương 13
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm