“Nhưng vì sự ích kỷ của bản thân, anh đã giam cầm tôi ở thị trấn nhỏ đó suốt sáu năm trời.”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một người xa lạ.
“Sáu năm anh ban cho tôi đó, đã dạy cho tôi một bài học.”
“Đó chính là, đừng bao giờ dựa dẫm vào bất kỳ ai.”
“Bản thân tôi bây giờ, đã không còn cần đến sự chuộc tội của anh nữa rồi.”
Tôi quay lưng bước vào đại sảnh rực rỡ ánh đèn, vệ sĩ chặn Lục Hữu Lâm đang thất thần lại ngoài cửa.
Sau này tôi nghe nói, Lục Hữu Lâm đã quay trở lại thị trấn, b/án đi ngôi nhà cũ của nhà họ Lục, dùng toàn bộ số tiền đó dựng một túp lều tranh bên cạnh m/ộ mẹ anh ta.
Ngày ngày anh ta cứ đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng ngồi trong túp lều, lẩm bẩm nói chuyện với hư không, tay nắm ch/ặt một đoạn len màu xám.
Anh ta canh giữ lấy món n/ợ cả đời mình, trong thị trấn lạnh lẽo đó, dần dần mục nát.
Còn tôi, đã ngồi lên chiếc xe hướng về phía sân bay thành phố.
Ngoài cửa sổ xe, cảnh xuân đang độ đẹp nhất, gió nhẹ mơn man trên mặt.