“Cái đầu óc này của tôi, từ sau khi sinh b/ệnh cứ hay nhớ trước quên sau.
“Nhưng mà, có anh ở đây, em cũng không cần phải lo lắng.”
Tôi thấy Bùi Hạc Xuyên âm thầm thở phào một cái.
Nhưng anh ta và Sở Thanh Y đã trao đổi một ánh nhìn cực kỳ cảnh giác.
Tôi biết.
Hạt giống nghi ngờ này đã được gieo xuống.
Đêm nay, chắc chắn bọn họ sẽ không nhịn được mà đi kiểm tra sổ sách của dự án đó.
Mà điều tôi chờ đợi chính là khoảnh khắc này.
Đêm khuya.
Vạn vật tĩnh mịch.
Tôi dựa vào đầu giường, nhìn màn hình điện thoại truyền đến hình ảnh giám sát thời gian thực từ đội ngũ của Lục Đình Dã.
Bùi Hạc Xuyên quả nhiên không ngủ.
Anh ta đẩy cửa phòng làm việc.
Ngay sau đó, Sở Thanh Y cũng lách người lẻn vào.
Trong camera.
Cả hai không còn chút ngụy trang nào như thường ngày.
Sở Thanh Y sốt sắng đi qua đi lại trong phòng:
“Có phải cô ta phát hiện ra điều gì rồi không? Sổ sách dự án ngoại ô phía Nam tuyệt đối không được để lộ ra ngoài!”
Bùi Hạc Xuyên ngồi trên ghế chủ tịch.
Day day ấn đường.
Giọng nam trong trẻo vang lên trong căn phòng làm việc yên tĩnh, lộ ra một chút bực bội:
“Hoảng cái gì chứ. Cái đầu óc đó của cô ta sớm đã bị th/uốc làm cho ng/u ngốc rồi.
“Đợi ngày mai đám cưới kết thúc.
“Anh sẽ tìm lý do đưa cô ta đến viện điều dưỡng ở nước ngoài.
“Đến lúc đó, Thẩm thị là do chúng ta quyết định, còn ai mà tra ra được sổ sách của dự án ngoại ô phía Nam nữa?”
Sở Thanh Y bước tới, ngồi vắt vẻo trên đùi anh ta.
Làm nũng quàng tay qua cổ anh ta:
“Vậy anh phải nhanh lên, em không muốn nhìn thấy mụ đi/ên đó thêm một ngày nào nữa.
“Ngày nào cũng giả vờ đáng thương trước mặt anh, làm em buồn nôn ch*t đi được.”
Bùi Hạc Xuyên cười khẽ một tiếng, bóp cằm cô ta rồi hôn lên:
“Nhẫn nhịn thêm một ngày nữa.
“Đợi tiền về tay, anh sẽ đưa em đi m/ua chiếc du thuyền mà em thích nhất.”
Tôi nhìn hai bóng hình quấn quýt trên màn hình.
Nghe giọng nói bình thường đến cực điểm của Bùi Hạc Xuyên.
Trong lòng lại không còn một chút gợn sóng nào.
Tôi nhấn nút lưu.
Đồng bộ đoạn video này gửi đến máy chủ của Lục Đình Dã.
Mọi việc đã sẵn sàng.
Chỉ chờ gió đông.
Ngày cưới.
Toàn bộ sảnh tiệc của khách sạn xa hoa nhất Thượng Hải được bao trọn.
Áo quần sang trọng, chén rư/ợu chao nghiêng.
Giới thượng lưu và truyền thông các nơi ùn ùn kéo đến.
Bùi Hạc Xuyên để làm nổi bật hình tượng “không bao giờ rời bỏ”, đã tổ chức đám cưới này vô cùng phô trương.
Trong phòng trang điểm.
Sở Thanh Y giúp tôi chỉnh lại khăn voan.
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy phù dâu màu sâm panh cực kỳ bắt mắt.
Thậm chí còn lấn lướt cả tôi - cô dâu.
“Vi Minh, hôm nay cậu đẹp lắm.”
Cô ta mỉm cười với tôi trong gương, ngón tay lại kéo mạnh một cái vào da đầu tôi:
“Hạc Xuyên đang tiếp khách bên ngoài, anh ấy bảo mình nhắn với cậu là đừng căng thẳng.
“Chỉ cần đi làm thủ tục cho xong chuyện thôi.”
Tôi nhíu mày vì đ/au.
Nhưng không phát tác, ngược lại còn ngoan ngoãn gật đầu:
“Cảm ơn cậu, Thanh Y.
“Ba năm qua, vất vả cho cậu chăm sóc Hạc Xuyên rồi.”
Trong đáy mắt Sở Thanh Y thoáng qua vẻ đắc ý:
“Là việc nên làm mà. Dù sao thì chúng ta đều vì tốt cho Hạc Xuyên thôi.”
Phía trước truyền đến giọng nói cao vút của MC.
Đám cưới chính thức bắt đầu.
Theo tiếng nhạc đám cưới lãng mạn.
Cánh cửa từ từ đẩy ra.
Một luồng ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào tôi.
Tôi khoác tay phù rể (vì cha tôi mất sớm, anh trai ở xa chưa về), từng bước tiến về phía Bùi Hạc Xuyên ở cuối thảm đỏ.
Anh ta mặc bộ vest cao cấp c/ắt may tinh tế.
Dáng người thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú.
Nếu không nhìn vào ánh mắt thâm tình giả tạo kia, anh ta quả thực là một người bạn đời hoàn hảo.
Đến trước mặt anh ta.
Anh ta trịnh trọng đón lấy tay tôi.
Hốc mắt hơi đỏ.
MC cầm micro, giọng nói đầy cảm xúc:
“Trong ba năm qua, ông Bùi Hạc Xuyên đã trải qua những đ/au khổ mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi.
“Để bảo vệ người yêu của mình, anh ấy đã mất đi giọng nói quý giá.
“Nhưng tình yêu đích thực không cần lời nói.
“Hôm nay, họ cuối cùng đã tu thành chính quả.
“Bây giờ, xin mời chú rể bày tỏ tình cảm với cô dâu.”
Cả hội trường im lặng.
Đèn flash của truyền thông chớp nháy liên tục.
Bùi Hạc Xuyên giơ tay lên.
Dùng thủ ngữ, từng chữ từng chữ một ra hiệu:
Thẩm Vi Minh, anh yêu em. Dù sinh lão b/ệnh tử, anh đều nguyện ý làm chỗ dựa vĩnh viễn cho em.
Màn hình lớn dịch lại thủ ngữ của anh ta theo thời gian thực.
Khách mời dưới sân khấu phát ra tiếng trầm trồ cảm động.
Lâm Thu Cầm ở hàng ghế đầu đang lau nước mắt.
Sở Thanh Y đứng bên cạnh, đáy mắt đầy vẻ giễu cợt.
Mọi người đều đắm chìm trong màn trình diễn cảm động này.
Chờ đợi cái ôm hạnh phúc rơi lệ của tôi.
“Xin hỏi cô dâu Thẩm Vi Minh.”
MC quay sang tôi, tươi cười rạng rỡ: