Anh đưa tôi đi rất nhiều nơi.
Dãy Alps, đỉnh Jungfrau, hồ Lucerne...
Chúng tôi đi bộ đường dài, trượt tuyết, ngồi tàu hỏa nhỏ xuyên qua những thung lũng.
Anh không bao giờ bàn về b/ệnh tình của tôi, cũng chẳng bao giờ nhắc đến Chu Nghiên Từ.
Anh chỉ lặng lẽ ở bên, cùng tôi ngắm nhìn khắp núi non, hồ nước và biển cả của Thụy Sĩ.
Tâm trạng tôi, qua từng ngày, dần trở nên sáng sủa hơn.
Một ngày nọ, chúng tôi cùng ngắm bình minh trên đỉnh núi.
Ánh nắng vàng rực rỡ từng chút một nhuộm đỏ những đám mây trên chân trời và cả những dãy núi tuyết trắng xóa.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như mình vừa được tái sinh.
Tôi lấy cuốn sổ ký họa ra, dùng tốc độ nhanh nhất để vẽ lại khung cảnh trước mắt.
Tuy những nét vẽ còn hơi ngượng ngịu, nhưng đó là bức tranh hoàn chỉnh đầu tiên tôi vẽ được sau ba năm.
Tôi đưa bức tranh cho Thẩm Mục xem.
Anh nhìn tranh, rồi nhìn tôi, mỉm cười.
"Vẽ rất đẹp."
"Giang Niệm, chào mừng em trở lại."
Khoảnh khắc đó, mắt tôi bỗng dưng nhòe đi.
Tôi đã trở lại rồi.
Một Giang Niệm yêu đời, thích vẽ tranh và tràn đầy nhiệt huyết với thế giới, cuối cùng cũng đã trở lại.
Những bức tranh của tôi ngày càng nhiều thêm.
Tôi vẽ những chú thiên nga bên hồ, vẽ quán cà phê nơi góc phố, vẽ cả tuyết trên dãy Alps.
Và vẽ cả Thẩm Mục.
Tôi vẽ gương mặt nghiêng đầy tập trung khi anh đọc sách, vẽ những nếp nhăn nơi khóe mắt khi anh mỉm cười.
Tôi nhận ra, trong tranh của mình đã bắt đầu có màu sắc.
Không còn là những gam màu u tối, đ/è nén của quá khứ nữa.
Nửa năm sau, buổi hội thảo của Thẩm Mục kết thúc.
Chúng tôi sắp phải về nước.
Một ngày trước khi về, anh đưa tôi đến phòng tranh của thầy giáo mình.
Trong phòng tranh treo rất nhiều tác phẩm.
Trong đó có một bức tôi rất quen thuộc.
Đó là bức tranh hoàng hôn trên hồ Zurich mà tôi đã vẽ.
"Đây là..."
Tôi ngạc nhiên nhìn Thẩm Mục.
"Thầy của anh rất thích tranh của em."
Thẩm Mục nói.
"Ông ấy nói, trong tranh của em có sức sống."
"Ông ấy muốn ký hợp đồng với em, để em trở thành họa sĩ đ/ộc quyền cho phòng tranh của ông ấy."
Tôi sững sờ.
Tôi chưa từng nghĩ rằng tranh của mình có thể được triển lãm, được công nhận.
"Em... có thể sao?"
Tôi có chút thiếu tự tin.
"Tại sao lại không?"
Thẩm Mục nhìn tôi, ánh mắt rực ch/áy.
"Giang Niệm, em rất có tài."
"Em không nên để bất cứ ai, bất cứ điều gì kìm hãm đôi cánh của mình."
"Em xứng đáng được bay cao hơn, xa hơn."
Lời anh nói như một dòng suối ấm áp chảy vào tim tôi.
Tôi nhìn anh, không hiểu sao lại buột miệng hỏi một câu.
"Còn anh thì sao?"
"Anh sẽ cùng em bay chứ?"
Anh khựng lại một chút, rồi mỉm cười.
Anh không trả lời, mà vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy tôi vào lòng.
Lồng ngựk anh thật ấm áp, thật bình yên.
Mang theo mùi th/uốc sát trùng nhàn nhạt và cả mùi của nắng.
"Sẽ."
Anh thì thầm bên tai tôi.
"Chỉ cần em muốn."
Sau khi về nước, tôi đã ký hợp đồng với thầy của Thẩm Mục.
Tôi có studio riêng, nằm ngay cạnh phòng tranh của ông.
Cuộc sống mỗi ngày của tôi là vẽ tranh, xem triển lãm và cùng Thẩm Mục khám phá những góc khuất chưa từng đặt chân đến trong thành phố này.
Chúng tôi giống như một cặp đôi bình thường nhất.
Có thể tranh cãi vì xem bộ phim nào, cũng có thể nhìn nhau cười khúc khích khi ăn được một món ngon ở hàng quán vỉa hè.
Anh chưa bao giờ coi tôi là một b/ệnh nhân.
Trước mặt anh, tôi có thể cười thoải mái, cũng có thể khóc mà chẳng cần kiêng dè.
Anh sẽ ôm lấy tôi, sẽ nói cho tôi biết rằng mọi cảm xúc đều là bình thường.
Căn b/ệnh trầm cảm của tôi, chẳng biết tự bao giờ đã khỏi hẳn.
Thậm chí, đã rất lâu rồi tôi không còn nhớ đến Chu Nghiên Từ nữa.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trước cửa phòng tranh.
Là mẹ của Chu Nghiên Từ.
Bà ấy trông già đi nhiều so với lần cuối tôi gặp.
Tóc đã bạc quá nửa, gương mặt cũng đầy những nếp nhăn.
Bà nhìn thấy tôi, ánh mắt phức tạp.
"Niệm Niệm."
Bà gọi tôi.
Tôi dừng bước, không nói gì.
"Ta có thể... nói chuyện với con một lát được không?"
Giọng bà gần như là c/ầu x/in.
Chúng tôi đến một quán cà phê gần đó.
Bà kể cho tôi nghe tình hình gần đây của Chu Nghiên Từ.
Tội trọng hôn đã được x/ác lập, anh ta bị kết án ba năm.
Lâm Trần cũng bị kết án một năm rưỡi.
Tập đoàn Chu thị vì bê bối mà cổ phiếu lao dốc, bị tổn thương nặng nề.
Bố Chu không chịu nổi cú sốc này nên đã bị đột quỵ phải nhập viện.
Cả gia đình họ Chu rối lo/ạn như một mớ bòng bong.
"Nghiên Từ ở trong đó, tình trạng rất tệ."
Bà mẹ Chu vừa nói, nước mắt vừa rơi.
"Nó không gặp ai, cũng không nói chuyện, cả người g/ầy rộc đi vì suy sụp."
"Nó cứ viết thư cho con mãi, viết đến hàng trăm lá, nhưng... chúng ta không thể gửi đi được."
"Niệm Niệm, ta biết nhà họ Chu chúng ta có lỗi với con."
"Nhưng tấm lòng của Nghiên Từ dành cho con là thật."
"Nó yêu con, vẫn luôn yêu con."
"Việc nó kết hôn với Lâm Trần thực sự chỉ là nhất thời hồ đồ, là để... để kí/ch th/ích con, muốn con mau chóng khỏe lại."
Tôi nghe những lời đó, cảm thấy vừa hoang đường vừa nực cười.
Để kí/ch th/ích tôi?
Đây là cái cớ tồi tệ nhất mà tôi từng nghe.
"Dì à."
Tôi ngắt lời bà.
"Nếu đây là mục đích hôm nay dì tìm đến con, thì con nghĩ chúng ta không có gì để nói nữa rồi."
"Tình yêu không phải là cái cớ."
"Càng không phải là lý do để có thể tùy ý làm tổn thương người khác."
"Cái gọi là tình yêu của anh ta, quá nặng nề, cũng quá ích kỷ."
"Con không gánh nổi."
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
"Niệm Niệm!"
Bà níu lấy tôi.