Khi đến cửa sảnh tiệc, Thẩm Thính Lan đột ngột đuổi theo.
"Thời Uyên!"
Cô ta túm lấy cánh tay tôi từ phía sau, giọng nói r/un r/ẩy.
"Anh đừng làm lo/ạn nữa được không? Rút đơn kiện những thứ đó đi, ngày mai chúng ta kết hôn."
"Em sẽ đưa dự án phía Tây cho anh, không cho Tinh Dã nữa, được không?"
Tôi nhìn gương mặt đầy toan tính này của cô ta.
Thật đáng thương.
Đến lúc này rồi, cô ta vẫn tưởng mọi thứ đều có thể dùng tiền giải quyết.
Vẫn tưởng tôi thèm khát cái danh phận "ông xã" giả tạo của nhà họ Thẩm.
Tôi giơ tay.
Giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt cô ta.
"Chát!"
Tiếng vang giòn giã.
"Cút."
Tôi hất tay cô ta ra, đẩy cửa lớn, bước vào màn đêm tĩnh mịch.
Đêm rời khỏi khách sạn đó.
Tôi không về nhà họ Lục, cũng không ở khách sạn.
Luật sư Triệu của bà ngoại đến đón tôi.
"Thời Uyên, mấy năm nay cháu khổ rồi."
Trên xe, luật sư Triệu nhìn gương mặt tái nhợt của tôi, thở dài.
"Bằng chứng đều đã nộp lên tòa án, đơn xin đóng băng tài sản cũng đã được phê duyệt."
"Dòng vốn của Thẩm thị và nhà họ Lục không trụ nổi nửa tháng đâu."
Tôi nhìn cảnh phố xá lùi dần ngoài cửa sổ.
"Chưa đủ."
"Cháu muốn họ không chỉ phá sản, mà còn phải thân bại danh liệt trong giới thiết kế."
Hôm sau.
Tòa nhà CBD cao cấp nhất trung tâm thành phố.
Tôi mặc bộ vest may đo phẳng phiu, đi giày da.
Bước vào đại sảnh của Tập đoàn thiết kế G&D.
Đây là công ty thiết kế trang sức hàng đầu thế giới.
Cũng là nơi Lục Tinh Dã mơ ước được bước chân vào.
Lễ tân nhìn thấy tôi, cúi chào cung kính.
"Tổng giám đốc Lục, chào mừng ngài nhậm chức."
Năm năm trước, dù tôi không thể đến Học viện Mỹ thuật Trung ương.
Nhưng trên núi, tôi đã dùng chiếc điện thoại cũ đó gửi bản thảo thiết kế của mình cho người sáng lập G&D.
Bà ấy kinh ngạc trước tài năng của tôi.
Những năm qua, dưới bút danh "Q", tôi đã thiết kế cho G&D hàng loạt mẫu trang sức "ch/áy hàng".
Giờ đây, tôi chỉ đang lấy lại những gì thuộc về mình.
Ngày thứ ba đi làm.
G&D tổ chức tiệc tối ra mắt sản phẩm mới hằng năm.
Với tư cách là tân Tổng giám đốc thiết kế khu vực châu Á - Thái Bình Dương, tôi là tâm điểm của buổi tiệc.
Thẩm Thính Lan và Lục Mạn Ngâm cũng đến.
Họ đến để kêu gọi đầu tư.
Dự án phía Tây bị tòa án đóng băng, dòng vốn của Thẩm thị đã đ/ứt.
Công ty nhà họ Lục cũng vì trốn thuế mà bị điều tra, đang trong tình trạng đình trệ.
Họ đang rất cần nguồn vốn lớn từ G&D để c/ứu mạng.
Tôi đứng trên hành lang hình vòng cung ở tầng hai.
Nhìn họ dưới lầu đang mời rư/ợu các nhà đầu tư như những con ruồi không đầu.
Lục Tinh Dã cũng đi theo bên cạnh.
Cậu ta mặc bộ vest trắng cổ chữ V c/ắt may tinh tế, cổ tay đeo chuỗi vòng phỉ thúy được làm lại từ chiếc vòng của bà ngoại tôi.
Đang buông lời tán tỉnh với một nữ Phó tổng của G&D.
"Tổng giám đốc Lý, đây là bản thảo thiết kế mới nhất của cháu, ngài xem thử?"
Tổng giám đốc Lý lật qua loa hai cái.
"Cậu Lục, tác phẩm của cậu dạo này tai tiếng không ít đâu nhé."
Trong giới đã sớm truyền tai nhau.
Thiết kế của cậu ta bị nghi ngờ đạo nhái.
Sắc mặt Lục Tinh Dã cứng đờ, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào.
"Tổng giám đốc Lý, đó là do anh hai cháu đố kỵ nên cố tình bôi nhọ cháu thôi ạ."
"Anh hai cháu từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, sao có thể hiểu về thiết kế chứ?"
"Thế sao?"
Tôi cầm ly sâm panh, bước xuống từ cầu thang xoắn ốc.
Tiếng giày da khiến những người phía dưới đồng loạt ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Ly rư/ợu trong tay Thẩm Thính Lan "chát" một tiếng rơi xuống đất.
Vỡ tan tành.
Lục Mạn Ngâm cũng trợn trừng mắt, như nhìn thấy m/a.
Tôi đi đến trước mặt họ.
Hôm nay, tôi không còn là kẻ g/ầy gò tái nhợt năm nào.
Phong thái đĩnh đạc, bộ đồ may đo đắt tiền.
Phó tổng G&D nhìn thấy tôi, lập tức cung kính chào hỏi.
"Tổng giám đốc Lục, ngài đến rồi."
Tổng giám đốc Lục.
Ba chữ này như ba nhát búa tạ, giáng thẳng xuống đầu Thẩm Thính Lan và người nhà họ Lục.
"Anh... anh là Tổng giám đốc của G&D?"
Lục Mạn Ngâm chỉ vào tôi, giọng r/un r/ẩy.
"Không thể nào! Mày ngay cả đại học còn không được học, sao có thể làm Tổng giám đốc!"
Lục Tinh Dã thậm chí còn hét lên.
"Anh hai, anh lại lừa người đúng không? Có phải anh được bà giàu nào bao nuôi nên mới trà trộn vào đây không?"
Tôi không quan tâm đến cậu ta.
Cầm lấy bản thảo thiết kế từ tay Phó tổng.
Lật xem tùy ý hai trang.
"Đường nét cứng nhắc, phối màu quê mùa, đạo nhái mà cũng không học được tinh túy."
Tôi ném thẳng bản thảo vào thùng rác bên cạnh.
"G&D không cần loại rác rưởi này."
Lục Tinh Dã tức gi/ận r/un r/ẩy toàn thân, định lao lên đá/nh tôi.
Thẩm Thính Lan gắt gao giữ ch/ặt lấy cậu ta.