Tôi nhìn bốn người trước mặt.

Họ đứng cạnh nhau, trông cứ như một gia đình thực thụ.

Còn tôi, chỉ là kẻ đột nhập vô lý gây rối.

Tôi nắm ch/ặt chùm chìa khóa xe trong tay.

“Hứa Uyển, phương án của tôi cô đã xem chưa?”

“Xem rồi, nhạt nhẽo quá, không hợp với sở thích của mẹ tôi.”

“Đó là phương án hàng đầu trong ngành...”

“Được rồi, Tô Yến!”

Hứa Uyển ngắt lời tôi.

“Tôi biết anh bình thường chỉ làm việc vặt ở công ty tổ chức sự kiện, biết chút da lông thôi.”

“Nhưng Tiểu Từ là người nghiêm túc muốn đi giành giải lớn, anh nên học hỏi người ta đi.”

Cô ta nhìn đồng hồ.

“Khách sắp đến rồi, anh ra hậu trường chỉnh trang lại quần áo đi.”

“Tiểu Từ, dẫn anh ấy đi.”

“Dạ, chị Uyển.”

Tống Từ nở nụ cười, bước lên định khoác vai tôi.

Tôi né tránh tay cậu ta.

“Không cần.”

“Tô Yến!”

Hứa Uyển hoàn toàn mất kiên nhẫn.

“Hôm nay anh cứ nhất định phải làm mọi người không vui mới được sao?”

“Người không vui chỉ có mình tôi thôi.”

Tôi nhìn vào mắt cô ta, muốn tìm ki/ếm điều gì đó.

“Hứa Uyển, nếu bữa tiệc này là tâm huyết của Tống Từ, chi bằng cứ để cậu ta làm nam chính luôn đi.”

Đại sảnh im bặt trong giây lát.

Mẹ Hứa gi/ận dữ chỉ vào tôi.

“Thái độ gì thế này!”

“Anh đang đe dọa Tiểu Uyển đấy à?”

“Tôi không đe dọa.”

Tôi quay người, bước về phía cửa lớn.

“Tô Yến, hôm nay anh mà dám bước ra khỏi cái cửa này, đám cưới sẽ hoãn vô thời hạn!”

Hứa Uyển chạy theo tôi vài bước, hét lên sau lưng.

“Tùy cô.”

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng tôi, ngăn cách mùi hoa diên vĩ nồng nặc trong sảnh.

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Tôi quay về căn hộ thuê.

Nơi này có tất cả bản thảo thiết kế và kế hoạch của tôi trong suốt ba năm qua.

Điện thoại của Hứa Uyển không hề gọi đến suốt cả buổi chiều.

Đến mười giờ tối, tiếng khóa cửa vang lên.

Hứa Uyển đẩy cửa bước vào, người nồng nặc mùi rư/ợu.

Cô ta thay giày, đi vào phòng khách.

Cô ta nhìn thấy tôi đang thu dọn máy tính.

“Làm lo/ạn đủ chưa?”

Tôi không dừng tay.

“Tôi không làm lo/ạn.”

Cô ta nới lỏng cổ áo, ngồi xuống ghế sofa.

“Hôm nay họ hàng đều có mặt, anh bỏ đi như vậy.”

“Anh có biết mẹ tôi đã vất vả thế nào để dàn xếp ổn thỏa không?”

“Đó là chuyện của các người.”

Hứa Uyển day day huyệt thái dương.

“Tô Yến, chúng ta sắp kết hôn rồi, anh có thể trưởng thành một chút được không?”

“Tiểu Từ chỉ là cậu em trai lớn lên cùng từ nhỏ thôi mà.”

“Em trai mà mặc lễ phục trắng đứng dưới khung vòm màu tím đậm, đón nhận lời chúc rư/ợu của họ hàng sao?”

Trên mạng xã hội, Hứa Th/ù đã đăng chín bức ảnh.

Toàn bộ là ảnh chụp chung của Tống Từ và Hứa Uyển trên sân khấu.

Chú thích là: “Một cặp trời sinh.”

Hứa Uyển khựng lại.

“Đó là vì anh không có ở đó, tôi không thể đứng chúc rư/ợu một mình.”

“Tiểu Từ là vì muốn đại cục, giúp tôi giữ thể diện thôi.”

“Thật là một cái cớ ‘đại cục’ hay ho.”

Tôi kéo khóa túi máy tính.

“Hôm nay tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

Hứa Uyển nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của tôi, có vẻ hơi bực bội.

Cô ta đứng dậy, đi đến bên bàn làm việc của tôi.

Ánh mắt cô ta rơi vào ổ cứng di động dự phòng của tôi.

“Suýt nữa quên mất việc chính.”

Cô ta vươn tay cầm lấy ổ cứng.

“Tháng sau Tiểu Từ thi, thiếu một vài tài liệu tham khảo cao cấp.”

“Trong máy tính của anh chẳng phải lưu rất nhiều dữ liệu nhặt nhạnh khi đi làm việc vặt sao?”

“Cho cậu ấy mượn dùng đi.”

Tôi đứng bật dậy, chụp lấy tay cô ta.

“Đây là dữ liệu cá nhân của tôi, không thể cho mượn.”

“Có gì mà không thể cho mượn chứ?”

Hứa Uyển cau mày nhìn tôi.

“Mấy thứ đó anh giữ lại cũng chỉ là giấy vụn thôi.”

“Nếu Tiểu Từ có thể giành giải, cũng tốt cho danh tiếng công ty nhà tôi.”

“Tôi đã nói là không được.”

Trong ổ cứng lưu trữ tất cả các kế hoạch cốt lõi và album cảm hứng chưa công bố của tôi dưới danh nghĩa “Dịch Thần” trong những năm qua.

Đó là tâm huyết của tôi.

“Tô Yến, anh là đàn ông mà sao lại hẹp hòi thế hả?”

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Tiếng mẹ Hứa vang lên ngoài cửa.

Bà ta đi cùng Hứa Uyển nhưng nãy giờ chưa vào nhà.

Lúc này bà ta đẩy cửa bước vào, vẻ mặt đầy kh/inh bỉ.

“Tiểu Từ sắp tham gia là Cuộc thi Thiết kế trẻ toàn quốc đấy.”

“Đống tài liệu rác rưởi của anh mà được nó để mắt tới, đó là phúc của anh rồi.”

Hứa Th/ù cũng thò đầu vào.

“Đúng đấy.”

“Chỉ là một đứa làm việc vặt, mà tưởng mình là nhà thiết kế lớn thật sao?”

“Đừng tưởng bọn tôi không biết, anh chỉ là gh/en tị vì anh Từ có tài thôi.”

Tôi nhìn Hứa Uyển.

“Cô cũng muốn cư/ớp sao?”

“Cái gì gọi là cư/ớp?”

Hứa Uyển dùng sức rút tay lại, nhét ổ cứng vào túi áo khoác.

“Người một nhà còn phân biệt cái gì của anh với của tôi chứ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Chị Biến Mất

Chương 12
8 năm trước, trên đường về quê cùng bạn trai, chị gái tôi bị tài xế taxi bắt cóc rồi mất tích. Khi báo án, bạn trai chị nói: “Trên đường gặp mưa lớn, xe bị mắc kẹt trong bùn. Tài xế bảo tôi xuống xe cùng anh ta đẩy xe.” “Nhưng vừa xuống xe, anh ta đã đạp ga, chở bạn gái tôi bỏ chạy.” Thế nhưng chiếc taxi mà họ đi lại là xe biển số giả. Hơn nữa, sau khi biến mất trong đêm mưa hôm đó, chiếc xe ấy không bao giờ xuất hiện trên bất kỳ đoạn đường nào có camera giám sát. Cảnh sát khổ công tìm kiếm suốt 8 năm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về chị tôi. Cho đến cách đây không lâu, tôi và bạn trai của chị đứng bên đoạn đường nơi chị mất tích năm xưa. Khoảnh khắc vị giòn thơm của bánh hồ đào tan đầy trong miệng, tôi đột nhiên nhận ra... Có lẽ chị tôi chưa từng rời khỏi con đường đất lầy lội này.
175
6 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
9 Omega xung hỷ Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Hào Môn Yếu Đuối Không Thể Tự Lo Cho Mình Của Tôi

Chương 9
Sau khi đoạn video tôi chửi tục suốt hai tiếng mà không lặp lại một từ nào bất ngờ nổi tiếng, một vị phu nhân nhà giàu tìm đến tôi. "Mỗi tháng mười triệu, gả cho con trai tôi." Tôi đang định mở miệng mắng bà là kẻ lừa đảo thì nghe phu nhân vừa lau nước mắt vừa nói: "Thằng bé tính tình yếu đuối, sau khi gặp tai nạn thường xuyên bị người khác bắt nạt. Cái miệng của cháu rất hợp để bảo vệ nó." Trong bữa tiệc, tôi nhìn người đàn ông thanh tú đang ngồi trên xe lăn, bị người ta mỉa mai châm chọc nhưng chỉ im lặng, không dám lên tiếng. Tôi sinh lòng thương cảm, gật đầu đồng ý. Cho đến một ngày, tôi bắt gặp người chồng bệnh tật yếu đuối của mình đang ngồi cao trên ghế chủ tọa, ánh mắt tràn đầy uy áp. Anh lạnh lùng nhìn đám người từng bị mình làm cho phá sản đang quỳ dưới đất, khổ sở van xin.
Hiện đại
Ngôn Tình
1.88 K